Ký Ức Lạc Ngân Hà – Chương 4.14

6be473f4db305201fe3c625b09781935

Chương 4.14. Bài hát sinh mệnh

Tác giả: Đồng Hoa

Edit: Tiểu Lục


Lấy dòng họ của anh cho em một cái tên, mới hiểu được anh muốn gọi em cả đời đến thế nào, cũng là cái tên cuối cùng trong cuộc đời này.


Hành tinh Relicta.

Khu căn cứ quân sự Relicta.

Tông Ly sắc mặt tái mét, thở gấp từ trong viện nghiên cứu đi ra.

Hắn đương nhiên biết nghiên cứu gene rất quan trọng, nhưng kẻ thù đã đánh tới trước cửa nhà, sinh tử tồn vong treo trên đỉnh đầu, Sở Mặc vẫn ở trong phòng thí nghiệm làm nghiên cứu.

Hắn hoàn toàn không thể hiểu được hành động của Sở Mặc.

Chẳng lẽ không phải trước tiên nên chỉ huy quân đội đánh trả đế quốc Ar bảo vệ liên bang Odin hay sao?

Sở Mặc giống như hoàn toàn không quan tâm đến chiến tranh, chỉ nghĩ tranh thủ từng giây từng phút hoàn thành nghiên cứu của hắn.

Cảnh vệ hỏi: “Đi đâu ạ?”

“Chiến hạm Sao Mai.”

Chiến hạm Sao Mai là chiến hạm chỉ huy quân hạm Relicta, lúc này đang ở tiền tuyến chỉ huy chiến dịch, ý của Tông Ly là hắn phải ra tiền tuyến. Cảnh vệ muốn hỏi Tông Ly thêm một tiếng, nhưng nhìn sắc mặc của Tông Ly, không dám nói lời nào, gầm trong cổ họng ra lệnh khởi động phi thuyền.

 ————·————·————

Phi thuyền tiến vào chiến hạm Sao Mai.

Tông Ly thay quần áo tác chiến, đi vào phòng chỉ huy.

Mọi người mong đợi nhìn hắn.

Tông Ly khắc chế bực bội và tức giận ở trong lòng, cố gắng làm như không có việc gì nói: “Chấp Chính Quan có chuyện không đến, phái tôi đến trợ giúp chỉ huy chiến dịch.”

Mọi người rõ ràng biểu hiện thất vọng, nhưng đều không khống chế được. Mỗi người vẫn cố gắng hết phận sự, chuyên tâm làm việc, chuẩn bị cho trận quyết chiến sinh tử đang đến gần.

Tông Ly đứng giữa bàn điều khiển, cẩn thận xem xét toàn bộ thông tin trên tinh đồ ở bốn phía.

Bên trên thấy rõ các căn cứ điểm phòng vệ mặt đất và phòng vệ vũ trụ của Relicta, các căn cứ điểm đan xen thành mạng lưới, kín kẽ, có thể xiết chết kẻ thù xâm nhập.

Nhưng trải qua chiến dịch Tiểu Song Tử, Tông Ly đã biết, cho dù mạng lưới phòng vệ có lớn mạnh cỡ nào, nếu  không có người chỉ huy thích hợp, thì nó chỉ là một cái lưới chết, tùy ý để quân đội của đế quốc Ar cắt nát từng chỗ một.

Quan chỉ huy của đế quốc Ar chỉ huy chiến dịch lần này, trước kia vô danh tiểu tốt, một năm gần đây mới bắt đầu nổi danh, có năng lực mạnh mẽ, ứng biến nhanh gọn trên chiến trường , có thể thấy mầm biết cây, đoán được tiên cơ, liên bang Odin phải có một quan chỉ huy năng lực trác việt mới có thể chống lại hắn.

Tả Khâu Bạch bị nguyên soái của đế quốc Ar chặn lại ở một tinh vực khác, hiện tại trong lúc nguy cấp còn ai có thể đảm nhận trọng trách này?

Tông Ly cảm thấy bụng đầy chua xót, miệng cũng đầy chua xót.

Liên bang Odin dùng võ lập quốc, tuyệt đối không cho phép những chuyện này xảy ra.

“Tông bộ trưởng?” Một quan quân sắc mặt khó coi, lo lắng gọi.

Tông Ly phất phất tay, ý bảo mình không có việc gì.

Hắn thu hồi tâm trạng, cẩn thận nghiên cứu tinh đồ.

Tông Ly biết mình không am hiểu đánh giặc, nhưng hắn biết người nào am hiểu đánh giặc.

Hắn mở danh sách các tướng lĩnh, đọc qua từng người.

Tướng quân Ca Thư Đàm, tướng quân Cổ Lý, tướng quân Ngôn Cận… hầu hết đều là các quân nhân đã phục vụ trên chiến hạm Bắc Thần, đều là thuộc hạ của Thần Sa, có một ít là thuộc hạ của Ân Nam Chiêu.

Bởi vì kiêng kỵ Sở Mặc, những người này hiện tại đều chưa chân chính có quyền chỉ huy, căn bản chỉ để đó không dùng tới. Tông Ly lấy ra tất cả từ danh sách, phân đến các chiến hạm, để bọn họ tiếp quản quyền chỉ huy chiến hạm.

Bác Dương tướng quân nhìn thấy danh sách điều động của hắn, mắt trợn tròn, “Thế này… thế này… có thể không?”

Tông Ly nét mặt u ám hỏi: “Bây giờ còn nghĩ đến có thể sao?”

Nhìn làn lửa đạn liên tục trôi qua không ngừng bên ngoài cửa sổ, tướng quân Bác Dương không nói lời nào, chỉ có thể ký tên đồng ý.

Tông Ly lại bắt đầu đọc cẩn thận những lực lượng vũ trang bên ngoài tình nguyện đến trợ giúp liên bang Odin thuộc các tinh vực khác.

Đang lúc không kịp để ý, hắn nhìn thấy ảnh chụp của hai người quen.

Hồng Cưu và Túc Nhất.

Năm đó, sau khi Ân Nam Chiêu và Thần Sa chết, thế lực tâm phúc của mỗi người không biết đi về đâu.

Sở Mặc có ý đồ chiêu dụ Anderson, muốn hỏi từ miệng ông ta bọn họ đi nơi nào, nhưng Anderson lại nổ súng tự sát, khiến cho tất cả theo cái chết của ông ta trở thành dấu chấm hết.

Vài thập niên qua đi, Hồng Cưu và Túc Nhất bọn họ đã sớm ở nơi khác an cư lạc nghiệp, có cuộc sống mới vững vàng, nhưng bọn họ lại quay về.

Ngày đó, một liên bang Odin hoàn hảo không dung chứa bọn họ; hiện giờ, một liên bang Odin lụi tàn lại khiến bọn họ trở về, phục vụ quên mình.

Trong nháy mắt, Tông Ly vẫn mắt lạnh tâm lạnh, độc đoán tàn nhẫn lại cảm thấy cay sống mũi, mắt rơm rớm, nước mắt thiếu chút nữa đã rơi xuống.

Hồng Cưu và Túc Nhất không phải không hận, nhưng đại trượng phu ân oán rõ ràng, bọn họ hận là Sở Mặc, là Tả Khâu Bạch, là hắn, không phải liên bang Odin.

Lần đầu tiên Tông Ly bắt đầu hoài nghi mình có làm sai hay không.

Ngay cả người của Ân Nam Chiêu cũng trung thành cẩn cẩn, lòng son dạ sắt như vậy, huống chi là Ân Nam Chiêu?

Năm đó, Sở Thiên Thanh nói cho hắn biết Ân Nam Chiêu là người nhân bản, vì giấu giếm bí mật của mình, đi cấu kết với kẻ thù bán nước, thậm chí không tiếc đâm cháy mẫu hạm Nam Chiêu.

Tuy hắn còn nghi ngờ nửa câu sau, nhưng tính cách của hắn từ trước đến nay không thể chấp nhận trong mắt có hạt cát, hắn nhận định tội lỗi lớn nhất của Ân Nam Chiêu chính là người nhân bản, không thể tha thứ.

Hiện tại, hắn không thể không tự hỏi, Ân Nam Chiêu rốt cuộc đã làm sai chuyện gì, trong lúc ông ta chấp chính, liên bang Odin so với sau này tốt hơn, hay kém hơn?

 ————·————·————

Dưới điều động cứng rắn của Tông Ly, không đến hai mươi bốn giờ sau, các vị trí quan trọng trên Relicta đều được thay thế bởi các tướng lĩnh có kinh nghiệm thực chiến – hầu hết đều là thuộc hạ của Thần Sa, từng đi lính trên chiến hạm Bắc Thần; phần nhỏ còn lại là thuộc hạ của Ân Nam Chiêu, những binh sĩ còn sống sót sau khi mẫu hạm Nam Chiêu nổ tung.

Tông Ly còn hạ lệnh lấy phi thuyền Ace và Unicorn làm chiến hạm chính, thành lập hai đội quân đặc biệt, phụ trách tiên phong.

Hành động liên tiếp của Tông Ly khiến cho tướng quân Bác Dương hoa cả mắt, hắn lặng lẽ báo cáo Sở Mặc, xin ý kiến, nhưng tin tức gửi đi đều giống như viên đá chìm xuống đáy biển, không thu được hồi âm nào.

Bác Dương tướng quân là thủ lĩnh chỉ huy chiến dịch Relicta, nhưng sau khi hiểu biết qua chiến dịch Tiểu Song Tử, ông ta biết rõ năng lực của mình có hạn, không thể ngăn chặn tiến công của quan chỉ huy đế quốc Ar. Khi không có chỉ thị chính xác từ Sở Mặc, ông ta chỉ có thể nghe theo mọi sắp xếp của Tông Ly.

Sau khi để các quan quân vừa nhậm chức tiếp quản chiến hạm chỉ huy, toàn bộ thế cục đã không còn là liên bang Odin bị đế quốc Ar đè bẹp.

Dưới sự yểm trợ của tướng quân Ca Thư Đàm, chiến hạm Ace và Unicorn thậm chí đã tổ chức hai cuộc phản công mạnh mẽ.

Trong phòng chỉ huy của chiến hạm Sao Mai vang lên tiếng hoan hô đã lâu không nghe thấy, ngay cả Tông Ly thần sắc luôn u ám đến khóe môi cũng hơi hơi cong lên, trong mắt toát ra chút hài lòng.

Bác Dương tướng quân lòng đầy mong đợi hỏi: “Tông bộ trưởng cảm thấy bọn họ có thể ngăn cản đế quốc Ar không?”

Tông Ly tâm trạng cực kỳ nặng nề, đau lòng nói: “Bọn họ đều là những chiến sĩ ưu tú nhất, nhưng còn thiếu một tướng quân chỉ huy bọn họ tác chiến, giống như bầy sói không có đầu đàn, không thể phát huy được hết sức mạnh chiến đấu, hiện tại tôi chỉ hy vọng bọn họ có thể tạm thời ngăn cản tiến công của đế quốc Ar, kéo dài thời gian đợi Tả Khâu Bạch trở về.”

 ————·————·————

So với chiến dịch ở Relicta, chiến dịch của mẫu hạm Anh Tiên số 2 và mẫu hạm Bắc Thần đánh cực kỳ thảm thiết.

Tả Khâu Bạch một lòng muốn chạy về Liên Bang Odin, trợ giúp Relicta.

Lâm Kiên lại liều mạng muốn giữ chân hắn, song phương triển khai quyết chiến tại tinh vực không một chút ý nghĩa.

Lạc Lan lần đầu tiên biết đến thủ đoạn của Tả Khâu Bạch, người đàn ông mặt mũi lạnh nhạt, thích độc lai độc vãn kia, chẳng những tinh thông luật pháp, mà còn am hiểu giết chóc.

May mắn Lâm Kiên cũng không phải loại tầm thường, phòng thủ thận trọng, đánh chắc thắng chắc, ngăn chặn tấn công mãnh liệt của Tả Khâu Bạch hết lần này đến lần khác.

Nhưng kỹ thuật của Tả Khâu Bạch cao hơn một bậc, lại không tiếc trả giá, nên hắn vẫn tìm được điểm công phá, xé mở phòng ngự của Lâm Kiên, chạy khỏi vòng vây.

Lâm Kiên chỉ có thể thay đổi chiến thuật, bố trí lại trận địa, muốn bao vây Tả Khâu Bạch thêm lần nữa.

Bởi vì thiếu ngủ ít nghỉ, trường kỳ lao tâm lao lực, sắc mặt của Lâm Kiên trở nên xanh mét, mắt đầy tơ máu, giọng nói khàn đặc, nhưng mỗi một mệnh lệnh phát ra vẫn rất kiên cường có lực.

“Chiến hạm Đại Lăng chặn đầu, chiến hạm Quyển Thiệt yểm trợ.”

Mặc kệ là Lâm Kiên phát ra mệnh lệnh, hay là chiến hạm Đại Lăng chấp hành mệnh lệnh, cũng đều biết đây là một nhiệm vụ tìm chết.

Với con quái vật lớn mẫu hạm Bắc Thần ở trước mặt, chiến hạm Đại Lăng ngăn chặn căn bản không thể nào xoay chuyển tình thế, chẳng qua là dùng quyết tử quyết tâm kéo dài thêm thời gian.

Nhưng khi Lâm Kiên hạ lệnh không chần chờ, chiến hạm Đại Lăng chấp hành mệnh lệnh càng không chần chờ.

Từng chiếc phi cơ chiến đấu cất cánh, việc nghĩa không chùng hướng về phía Bắc Thần lao đi.

Bọn chúng giống như đàn chim cháy rực, vắt kiệt sức lực, dùng thân thể biến thành ngọn lửa, trong biển vũ trụ hát vang khúc hát sinh mệnh lần cuối cùng.

Đầy trời rực lửa, lấp lánh hào quang.

Chiến hạm Đại Lăng cùng mẫu hạm Bắc Thần chính diện giao chiến, giống như kẻ tí hon chiến đấu với gã khổng lồ.

Nó ra sức kiên trì, cho đến khi sức cùng lực kiệt, bị lửa đạn biến thành pháo hoa màu máu nở rộ, dần mất hút trong vũ trụ bao la.

Giọng nói của Lâm Kiên khó nén bi thương, nhưng vẫn như trước kiên định quả quyết: “Chiến hạm Quyển Thiệt chặn đầu, chiến hạm Tích Thủy yểm trợ.”

Chiến hạm Quyển Thiệt không chút do dự lao nhanh về phía trước, ngăn cản mẫu hạm Bắc Thần, vì chiến hạm Anh Tiên 2 tranh thủ thời gian, để có thể đuổi kịp trước khi Bắc Thần thực hiện bước nhảy không gian, nó bố trí mạng lưới hỏa lực thêm lần nữa, hình thành vòng vây.

Đột nhiên máy liên lạc vang lên âm báo, binh lính đang giám sát máy liên lạc thông báo nói: “Tin từ quân địch.”

Lâm Kiên ra lệnh tiếp nhận.

Tả Khâu Bạch hiện ra trên màn ảnh, “Ngài nguyên soái.”

“Ngài quan chỉ…” Lâm Kiên đột nhiên nghẹn lời, nhìn trân trân người nữ đứng bên cạnh Tả Khâu Bạch.

Là công chúa Thiệu Gia!

Cô mặc quần áo tác chiến của Đế Quốc Ar, giống như vừa mới đánh nhau một trận, dáng vẻ cực kỳ thảm hại, tóc rối bù, hai tay bị trói ra sau.

Lâm Kiên nét mặt kinh ngạc không thể tin, Thiệu Gia không phải đang đưa mẹ hắn đi biển nghỉ ngơi hay sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?

Tả Khâu Bạch dường như rất hài lòng vẻ mặt khiếp sợ của Lâm Kiên, hắn mỉm cười nói: “Công chúa điện hạ một mình lái phi thuyền ý đồ lặng lẽ tiếp cận chiến trường, bị chiến hạm tàng hình của chúng tôi phát hiện, bắt sống đem về.”

Lâm Kiên hỏi: “Ngài muốn làm gì?”

Tả Khâu Bạch bất đắc dĩ đưa tay nhún nhún vai, nói: “Cậu và tôi đều biết, tôi sẽ không tiếc bất kỳ giá nào đột phá vòng vây, cậu còn lãng phí thời gian hy sinh vô ích làm gì? Hãy ra lệnh tất cả chiến hạm lùi về phía sau, nếu không tôi sẽ giết ả phụ nữ này.”

Lâm Kiên nhìn qua biểu cảm không chút thay đổi, nhưng chỉ có hắn biết tay chân của mình đang phát lạnh, trái tim bị đốt nướng trong ngọn lửa lớn.

Hắn im lặng nhìn Thiệu Gia, trong mắt tràn gập đau khổ.

Thiệu Gia hốc mắt đỏ lên, nước mắt chảy xuống từng giọt.

Cô biết nơi này là chiến trường, không nên tùy hứng chạy đến, nhưng cô cũng biết Lâm Kiên đã dự tính bán mạng tại đây.

Cô không thể ngăn cản hắn vì đế quốc hy sinh, không thể ngăn cản hắn vì trách nhiệm bỏ mặc cô, nhưng cô cũng không thể làm như không có việc gì nhìn hắn chết ở một tinh vực xa xôi, còn bản thân thì ngồi trên bãi biển phơi nắng.

Thiệu Gia nói: “Xin lỗi anh!”

Bởi vì cô tùy hứng vô dụng, đã ép hắn đến hoàn cảnh đau khổ nhất, cho dù là chọn cái gì cũng đều là lựa chọn khó khăn.

Lâm Kiên dịu dàng lắc đầu. Hắn hiểu được tâm ý của cô, người nói xin lỗi phải là hắn. Thân là nguyên soái của đế quốc, chức trách bảo vệ đế quốc an toàn, bảo vệ mỗi một người dân của đế quốc an toàn, nhưng thời khắc này hắn lại không có khả năng, không thể bảo vệ người con gái hắn yêu.

Tả Khâu Bạch tâm tư thông suốt, nhìn thấy dáng vẻ ánh mắt của hai người, liền đoán được tiền căn hậu quả, không khỏi cười vỗ tay, “Khó trách công chúa điện hạ không ở Đế Quốc Ar uống xong tuần trà, mà muốn chạy đến tiền tuyến chịu chết, thì ra là muốn gặp ngài nguyên soái.”

Thiệu Gia và Lâm Kiên đều im lặng không nói.

Thiệu Gia không nói gì bởi vì một giây cuối cùng của sinh mạng, cô không muốn phủ nhận tâm ý, hận không thể hô to nói ra, để cả thế giới biết cô yêu Lâm Kiên!

Lâm Kiên hiểu được tâm ý của cô, nên cũng dùng im lặng đáp lại, trước mặt mọi người thừa nhận hắn và Thiệu Gia đích thực có tư tình.

Tả Khâu Bạch cười nhìn Lâm Kiên, “Chỉ cần ngài Nguyên soái ra lệnh chiến hạm lùi về sau, tôi sẽ giao trả người yêu cho cậu không mất một cọng tóc.”

Lâm Kiên ánh mắt cực kỳ đau đớn, giọng nói lại không chút chần chừ, nhấn mạnh từng chữ hạ lệnh: “Chiến hạm Tích Thủy chặn đầu, chiến hạm Thiên Sầm yểm trợ.”

“Nếu ngài nguyên soái không thương hoa tiếc ngọc, tôi chỉ có thể giết công chúa Thiệu Gia.” Tả Khâu Bạch nhìn Thiệu Gia, ánh mắt châm chọc và thương hại, “Cô vì Lâm Kiên nguyên soái liều chết chạy đến chiến trường, hắn không có chút cảm kích vì cô, đáng giá sao?”

Công chúa Thiệu Gia căn bản không để ý đến hắn, chỉ chăm chú nhìn Lâm Kiên, giống như không muốn lãng phí đến một giây đồng hồ. Cô thậm chí còn cứng cỏi hé ra một nụ cường xán lạn, dùng kiên cường ngụy trang nói với Lâm Kiên: “Không sao, tôi không sợ chết!”

Lâm Kiên không chớp mắt nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt biểu lộ tình cảm tràn đầy không chút che giấu.

“Hôm nay, tôi xin các vị , những chiến sĩ của Đế Quốc Ar và Liên Bang Odin cùng chứng kiến, tôi Lâm Kiên đồng ý lấy Anh Tiên Thiệu Gia làm vợ hợp pháp, cũng đồng ý từ nay về sau, bất luận gian khổ an lành, bệnh tật khỏe mạnh, sẽ mãi mãi yêu thương em, tôn trọng em, trọn đời không phai.”

Tả Khâu Bạch sửng sờ một chút, không biết nhớ tới cái gì, ánh mắt hiện lên chút thẩn thờ, rõ ràng muốn nâng tay ra lệnh bắn chết Thiệu Gia, nhưng lại tạm thời dừng tay, tùy ý để bọn họ nói hết lời.

Công chúa Thiệu Gia vừa mừng vừa sợ, chỉ một thoáng nước mắt rơi như mưa, trên mặt tràn đầy nụ cười vui sướng, “Hôm nay, tôi xin các vị , những chiến sĩ của Đế Quốc Ar và Liên Bang Odin cùng chứng kiến, tôi Anh Tiên Thiệu Gia đồng ý lấy Lâm Kiên làm chồng hợp pháp, cũng đồng ý từ nay về sau, bất luận gian khổ an lành, bệnh tật khỏe mạnh, sẽ mãi mãi yêu thương anh, tôn trọng anh, trọn đời không phai.”

Tả Khâu Bạch phất phất tay, ý bảo binh lính hạ ngục Anh Tiên Thiệu Gia.

Binh lính giơ súng, nhắm ngay vào huyệt thái dương của công chúa Thiệu Gia.

Thiệu gia nhìn Lâm Kiên khẽ cười, “Lâm tiên sinh!” Dường như hài lòng vì tâm nguyện của mình rốt cuộc đã được thực hiện, theo đuổi được Lâm Kiên, để hắn trở thành chồng mình.

Lâm Kiên mỉm cười: “…Lâm phu nhân!”

Lấy dòng họ của anh cho em một cái tên, mới hiểu được anh muốn gọi em cả đời đến thế nào, cũng là cái tên cuối cùng trong cuộc đời này.

Lâm Kiên hai mắt đầy tơ máu, thân thể phát run, lại không hạ lệnh lui binh, vẫn như trước để chiến hạm Tích Thủy cùng chiến hạm Thiên Sầm phối hợp ngăn chặn Bắc Thần.

Binh lính bóp cò.

Đoàn một tiếng, viên đạn bắn ra.

Tả Khâu Bạch đột nhiên ra tay nhanh như tia chớp, ôm Anh Tiên Thiệu Gia vào ngực mình, viên đạn bay xẹt qua trán của Thiệu Gia, trên mặt cô chảy ra một vệt máu dài.

Chỉ trong phút chốc, sinh tử cận kề, hoàng hồn sống sót.

Công chúa Thiệu Gia sắc mặt trắng bệch, toàn thân mềm nhũn té xuống, run rẩy giống như chưa từng run rẩy, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Lâm Kiên tuy không té xỉu, nhưng đầu váng mắt hoa, hai tay phải vịn thật chặt lên bàn điều khiển mới có thể đứng vững.

“Thiệu Gia…”

Lâm Kiên hoàn toàn không biết Tả Khâu Bạch tại sao lại đột nhiên thay đổi, để công chúa Thiệu Gia được sống từ cái chết, hắn chỉ nhìn thấy Tả Khâu Bạch biểu cảm quái lạ, ánh mắt nhìn trân trân vào màn hình.

Giọng nói của Anh Tiên Lạc Lan vang lên: “Lâm Kiên nguyên soái, mời anh cứ tiếp tục chỉ huy chiến dịch, nơi này giao cho tôi xử lý.”

Lâm Kiên lúc này mới hiểu nữ hoàng bệ hạ đã cố tình can thiệp vào cuộc nói chuyện của bọn họ. Tuy nữ hoàng bệ hạ chưa nói gì, nhưng hắn đối với bệ hạ tin tưởng mù quán, nên lập tức nhận định tính mạng của Thiệu Gia đã được an toàn, hắn không chút so dự rời khỏi cuộc trò chuyện.

Vừa rồi lâm vào cảnh tuyệt vọng, phải trơ mắt nhìn Thiệu Gia chết ở trước mắt, hắn không có rơi lệ, nhưng lúc này biết Thiệu Gia có thể sống sót, hắn đã để nước mắt tuông rơi, giống như không thể khống chế được.

Lâm Kiên cúi đầu nhìn chằm chằm tinh đồ tác chến, chậm chạp không mở miệng nói chuyện.

Các quân quân và binh lính ở trong phong chỉ huy bận rộn làm việc, giả vờ như không biết gì, nhưng khóe miệng đều không nhịn được hơi hơi cong lên, ánh mắt hết sức ôn hòa.

Bọn họ vừa được tham gia hôn lễ của ngài nguyên soái, thật sự là người làm chứng cho hôn lễ của ngài nguyên soái! Chờ sau khi chiến dịch này kết thúc, bọn họ sẽ cùng nguyên soái uống ly rượu mừng.

Chỉ cần bọn họ đều còn sống, chỉ cần tất cả mọi người còn sống!

 ————·————·————

Tả Khâu Bạch trừng mắt nhìn chằm chằm hình ảnh mô phỏng người ở trước mặt –

Một cô gái mặt y phục nghiên cứu màu trắng, đeo mắt kính thí nghiệm màu đen, tóc búi gọn sau đầu. Cách ăn mặc của em giống Phong Lâm như đúc, bộ dáng cũng có chút giống Phong Lâm.

Anh Tiên Lạc Lan vẻ mặt hờ hững đưa súng về phía huyệt thái dương của em, giống như hoàn toàn không xem em là một người còn sống.

Tả Khâu Bạch giọng nói phát run, “Cô ta là ai?”

Lạc Lan dí súng vào đầu em, ý bảo em mở miệng.

Cô gái khiếp sợ mở miệng: “Tôi là Phong Tiểu Hoàn.”

“Phong Tiểu Hoàn?” Tả Khâu Bạch thì thào nhỏ giọng, biểu cảm vừa đau vừa mừng, “Là con gái của Phong Lâm?”

Hắn nhớ rõ rất nhiều năm trước, Anh Tiên Lạc Lan đã nói Phong Lâm có một đứa con, sau đó Sở Mặc cũng có điều tra, nhưng không tìm thấy chút tin tức nào của đứa bé, nên hắn đã nghĩ rằng đứa bé đã chết.

Tả Khâu Bạch đột nhiên phát hiện tuổi của đứa bé không đúng, tỉnh táo vài phần,nói với Lạc Lan: “Tôi không tin, nó không thể nào là con gái của Phong Lâm!”

Lạc Lan gửi một tập tin cho Tả Khâu Bạch.

Tả Khâu Bạch mở ra bên trong có hai đoạn video, hắn lập tức mở lên xem –

Căn phòng rộng rãi, trống rỗng, không có cửa sỗ, chính giữa căn phòng chỉ có một cái bàn, bên trên đặt một cái đèn tiết kiệm năng lượng, bốn phía hoàn toàn tối đen.

Một người khoác áo vải thô của thi thể màu trắng, toàn thân trên dưới che kín mít, giống như bóng ma, chẳng những nhìn không thấy bộ mặt, mà ngay cả thân thể cao thấp mập ốm cũng không thể nhìn rõ.

Keeẹt một tiếng, cửa phòng đẩy ra.

Một phụ nữ quần áo đơn giản, đội khăn trùm đầu thật dài đi tới.

Cô ngồi trên chiếc ghế ở chính giữa căn phòng, nhìn về phía Tay phải của thần đang ẩn thân trong bóng đêm.

“Bỏ khăn trùm ra, tôi không thích nói chuyện với người không nhìn thấy mặt.” Giọng nói tay phải của thần ẩn thân trong bộ áo vải thô của thi thể phát ra không thể phân biệt là nam hay nữ, nghèn nghẹn khàn khàn, giống như một bộ xương cốt từ cỏi âm đang mở miệng.

Người nữ cởi bỏ khăn trùm đầu, lộ ra gương mặt đã nhiều năm Tả Khâu Bạch không một ngày có thể quên.

“Người là tay phải của thần?” Phong Lâm mặt mũi tái nhợt, bộ dạng khẩn trương, lại cố gắng trấn tĩnh.

Cô hai tay đặt ở bụng, có thể nhìn thấy bụng nhô ra, chắc chắn đã có thai bảy tám tháng.

………

Giọng nói của Lạc Lan lạnh nhạt trống rỗng, không có chút ngập ngừng, giống như đang kể chuyện.

“Có một năm, tôi hai mươi hai tuổi, lấy danh nghĩa là tay phải của thần di chuyển khắp nơi, đi đây đi đó sưu tầm nghiên cứu gene. Một ngày nọ, có một người phụ nữ trẻ tuổi đến tìm tôi, hy vọng tôi có thể cứu sống đứa bé trong bụng cô ta. Chỉ vài câu ngắn ngủi, tôi phát hiện cô ta cũng là chuyên gia về gene, hướng nghiên cứu là điều trị gene, nhưng gene dị chủng của đứa bé cô ta đang mang trong bụng quá mạnh, đã hoàn toàn vượt qua khả năng điều trị của cô ta. Trong lúc tuyệt vọng, cô ta chỉ có thể nhờ tôi giúp đỡ. Tôi vốn không có hứng thú cứu dị chủng, nhưng gene của đứa bé thật sự rất đặc biệt, ngay cả tôi cũng là lần đầu tiên được gặp. Chỉ xuất phát từ mục đích nghiên cứu, tôi đồng ý lời cầu xin của cô ta. Đương nhiên, còn có một nguyên nhân khác, bởi vì tôi đã nhận ra cô ta, biết thân phận của cô ta.”

………

Tả Khâu Bạch xem đoạn video nhìn đến Phong Lâm đau khổ tuyệt vọng cầu xin tay phải của thần, đồng ý các điều kiện của tay phải của thần, vì cứu đứa bé không chút chần chừ cùng ma quỷ giao dịch.

Hắn cảm thấy ngực đau nhói, ngay cả thở cũng khó khăn, “Cô gặp Phong Lâm là khi nào?”

Lạc Lan lạnh lùng nói: “Dưới góc trái của đoạn video không phải có hiển thị thời gian hay sao?”

Tả Khâu Bạch lập tức nhìn về phía thời gian ở góc trái màn hình.

Chỉ một thoáng, hắn như bị sét đánh, lúc đó hắn và Phong Lâm chia tay vừa đúng bảy tám tháng.

Tả Khâu Bạch lại nhìn vào Phong Lâm bụng nhô to, vô cùng lo lắng đau khổ, liền giật mình hiểu được người khiến cho Phong Lâm đau khổ tuyệt vọng, cùng đường bất chấp, không phải là tay phải của thần, mà là hắn!

Lạc Lan nói: “Trong tập tin còn có một đoạn video, sẽ chứng minh tại sao Phong Tiểu Hoàn nhìn qua giống như vừa trưởng thành không lâu, bởi vì nó là từ trứng sinh ra, không phải từ bào thai sinh ra.”

Tả Khâu Bạch đã không còn cần đến chứng cứ, bởi vì trí nhớ của hắn đã rõ ràng cho hắn biết Anh Tiên Lạc Lan nói đều là sự thật.

Năm đó, Phong Lâm không phải không có biểu hiện khác thường.

Chẳng qua, hắn bởi vì ghen tị, khổ sở, tức giận… đủ loại cảm xúc không thể hiểu, hắn chưa bao giờ nghĩ đến nguyên nhân phía sau sự khác thường của Phong Lâm.

Hắn nhớ rõ, Phong Lâm đã từng đến tìm hắn, thử hỏi hắn muốn có con không.

Hắn cũng nhớ rõ, giữa đêm khuya nhận được rất nhiều liên lạc hình ảnh của Phong Lâm. Cô luôn lắp bắp, muốn nói lại thôi. Hắn tưởng bởi vì Sở Mặc, lại luôn chế giễu vài câu, bảo cô có tâm sự thì đi tìm Sở Mặc, không cần nửa đêm đến quấy rầy bạn trai cũ.

Hắn còn nhớ rõ, Phong Lâm sau đó xin nghỉ dài hạn, muốn đến một tinh cầu khác giải khuây. Hắn vốn có thể lời tốt ý tốt hỏi cô vài câu, tại sao công việc đang nhiều lại bỏ đi chơi mấy tháng, nhưng bởi vì nội tâm cảm xúc khó hiểu, hắn đã châm chọc hỏi cô có phải lại thổ lộ với Sở Mặc bị cự tuyệt, xấu hổ không có mặt mũi giáp mặt với người ta nên mới trốn đi nơi khác.

………

Tất cả hối tiếc không kịp, đau khổ tự trách, cuối cùng đều biến thành một câu lẩn quẩn ở trong đầu.

Phong Lâm có một đứa con, hắn là cha của đứa bé!

Tả Khâu Bạch buồn vui lẫn lộn, chăm chú nhìn Phong Tiểu Hoàn.

Đây chính là con gái của hắn và Phong Lâm!

Âm thanh của Tả Khâu Bạch nhẹ nhàng gần như rất cẩn thận: “Con tên là Phong Tiểu Hoàn? Hoàn có nghĩa là vui cười, nụ cười nhỏ xinh, mẹ con đến bây giờ cũng không phải là một người tham lam.”

Phong Tiểu Hoàn biểu cảm lại không chút thay đổi, đôi mắt lạnh nhạt, hoàn toàn đang nhìn người xa lạ, “Ông là người cha sinh học của tôi?”

Tả Khâu Bạch cảm thấy từ trái tim đến xương cốt đều đau đớn, không nói nên lời, chỉ có thể gật đầu.

Lạc Lan đưa tay, một quân nhân nắm lấy tay của Phong Tiểu Hoàn, áp tải em đi.

 ————·————·————

Tả Khâu Bạch tức giận trừng mắt nhìn Lạc Lan, trong mắt như phát hỏa.

Lạc Lan hờ hững nói: “Anh không thể dùng Anh Tiên Thiệu Gia bắt buộc tôi lui binh, tôi cũng không thể dùng Phong Tiểu Hoàn ép buộc anh lui binh. Cứ làm giao dịch, anh trả công chúa Thiệu Gia cho tôi, tôi trả Phong Tiểu Hoàn cho anh, chuyện chiến tranh cứ để cho chiến tranh quyết định”

Tả Khâu Bạch nhìn công chúa Thiệu Gia đang ngất xỉu trên mặt đất, rõ ràng nói: “Được!”

“Hai ngày sau, tôi sẽ đưa Phong Tiểu Hoàn đến Bắc Thần. Mặc kệ anh sống hay chết, chỉ cần công chúa Thiệu Gia còn sống, Phong Tiểu Hoàn sẽ còn sống.”

Tả Khâu Bạch hiểu được, điều quan trọng Lạc Lan chưa nói ra ở nửa câu sau, chính là chỉ cần công chúa Thiệu Gia chết, Phong Tiểu Hoàn cũng sẽ chết!

Hắn chế giễu nói: “Nữ hoàng bệ hạ, cô là người diễn gỏi nhất tôi từng thấy, cô làm thế nào diễn ra được Lạc Tầm? Tôi không thể nào nhìn ra chút sơ hở, hoàn toàn là hai người khác nhau, khó trách Ân Nam Chiêu yêu cô đến bỏ mạng cũng còn yêu!”

Lạc Lan biểu cảm hờ hững.

Tả Khâu Bạch lộ ra chút ý cười quỷ dị, “Có một chuyện hẳn là cô không biết. Tuy bắn súng cực kỳ giỏi, nhưng đối mặt với Ân Nam Chiêu, tôi vẫn không dám tin tưởng. Năm đó, khẩu súng tử thần kia là tôi nhắm vào cô. Tôi đã đánh cược, cược rằng Ân Nam Chiêu có thể tránh được phát súng bắn chính mình, nhưng sẽ vì bảo vệ cô, mà tự nguyện để tôi bắn trúng.”

Lạc Lan không nói được lời nào nhìn Tả Khâu Bạch.

Tả Khâu Bạch cười tủm tỉm nói: “Có mà không đáp lại thật thất lễ. Hôm nay cô tặng tôi một phần đại lễ, tôi sao dám để cô về tay không?”

Lạc Lan lạnh lùng nói: “Nói nhảm xong chưa?”

Tả Khâu Bạch sửng sốt, Anh Tiên Lạc Lan đã ngắt tín hiệu, kết thúc trò truyện.

Tả Khâu Bạch lần đầu tiên tự mình cảm nhận được Anh Tiên Lạc Lan kiên quyết lạnh lùng, dứt khoát rõ ràng, nàng dường như một chút dao động tâm trạng dư thừa cũng không có, chỉ có mục đích và thủ đoạn.

————·————·————

Lạc Lan im lặng đứng trước cửa sổ, chăm chú nhìn cây hoa trà ở bên ngoài.

Trong màn đêm, từng đóa hoa màu trắng nở rộ to bằng cái bát chi chít đầy cành.

Đám hoa ảm đạm, trắng muốt như tuyết, sáng tỏ tươi đẹp, rõ ràng là cực kỳ mỹ lệ thanh thoát, dưới ánh trăng lại càng kinh động lòng người.

Thật lâu sau, Lạc Lan giống như vừa hồi phục tinh thần, mặt không chút thay đổi ra khỏi văn phòng, nhìn thấy Phong Tiểu Hoàn đang ngơ ngác ngồi trên cái ghế dài ở hành lang.

Trước mặt em là màn hình chiếu ra ảnh chụp của Phong Lâm, em nhìn tấm ảnh đến ngẩn người.

Đây là mẹ của em? Người cho em cuộc sống?

Phong Tiểu Hoàn cảm thấy giống như một giấc mơ hoang đường kỳ thú.

Em vốn đang nằm trên giường ngủ say, dì Lạc Lạc đột nhiên xông tới, kéo em đi. Hai người hóa trang cũng vừa chạy đến, giúp em mặc quần áo cùng hóa trang, biến cách ăn mặc của em thành một người khác.

Thời gian gấp rút, dì Lạc Lạc chỉ kịp nói với em, công chúa Thiệu Gia lén lút đến tiền tuyến thăm nguyên soái, không cẩn thận bị Liên Bang Odin bắt làm tù binh.

Quan chỉ huy của Liên Bang Odin Tả Khâu Bạch uy hiếp Lâm Kiên nguyên soái lui binh, nếu không sẽ giết chết công chúa Thiệu Gia trước mặt Lâm Kiên, dì Lạc Lạc cần em phối hợp diễn một tuồng kịch, giữ lại mạng sống cho công chúa Thiệu Gia.

Lạc Lan đi đến bên cạnh em, im lặng ngồi xuống.

Phong Tiểu Hoàn nhỏ giọng hỏi: “Tư liệu trong tập tinh dì gửi cho người đàn ông kia đều là thật sao?”

“Phải.”

“Người đàn ông đó là người cho tinh trùng thụ tinh trứng của con?”

“Phải.”

“Mẹ của con tên là Phong Lâm?”

“Phải.”

“Mẹ là người thế nào?”

“Chính trực, lương thiện, kiên định, chăm chỉ, nhưng chỉ số thông minh không cao lắm. Nên chẳng những nghiên cứu gene không có thành tích gì lớn, còn không biết nhìn người, bị hai gã đàn ông gây đau khổ cả đời.”

Phong Tiểu Hoàn nhìn Lạc Lan, biểu cảm buồn phiền đau khổ.

Lạc Lan mặt không chút thay đổi, “Ta chỉ đánh giá khách quan.”

Phong Tiểu Hoàn bĩu môi, “Dì Lạc Lạc! bây giờ con đang rất khó chịu, không muốn nghe đánh giá khách quan.”

“Cô ấy rất yêu con, vì con tự nguyện trả giá tất cả.”

Phong Tiểu Hoàn hốc mắt đỏ lên, giọng nói khàn khàn hỏi: “Mẹ của con chết như thế nào?”

Lạc Lan giống như nhà bình luận chính trị khách quan kể lại, giọng nói không chút biến đổi: “Lúc đó, Liên Bang Odin có bảy vị công tước, đối với vấn đề quan hệ giữa dị chủng và loài người, Chấp Chính Quan Ân Nam Chiêu, công tước khu I quan chỉ huy Thần Sa,  công tước khu II bộ trưởng bộ nghiên cứu khoa học Phong Lâm, công tước khu VI bộ trưởng bộ thông tin bảo mật Tử Yến, thuộc phái chủ hòa. Còn bốn vị công tước khác có tư tưởng đối lập với bọn họ, thuộc phái chủ chiến. Trong lúc hai phái đấu tranh chính trị, phái chủ hòa bị thua, người chết kẻ bị thương, phái chủ chiến lên nắm quyền. Sở Mặc đảm nhiệm Chấp Chính Quan của liên bang, Tả Khâu Bạch làm quan chỉ huy.”

Phong Tiểu Hoàn bất mãn trừng mắt nhìn Lạc Lan, “Con không muốn nghe mấy thứ này, con muốn biết mẹ của con chết thế nào?”

“Ta cũng là người trong cuộc, kể lại sẽ rất chủ quan.”

“Con muốn nghe dì kể thật chủ quan!”

“Phong Lâm cùng Sở Mặc, Tả Khâu Bạch từ nhỏ đã quen biết, xem như là bạn thân cùng nhau lớn lên. Phong Lâm luôn thích Sở Mặc, Sở Mặc lại bởi vì biết rõ mình và Phong Lâm chọn hai còn đường trái ngược nhau, nên không đón nhận tình cảm của Phong Lâm. Tả Khâu Bạch thích Phong Lâm, Phong Lâm sau khi bị Sở Mặc cự tuyệt, liền hồ đồ quay sang Tả Khâu Bạch, hai người cứ vậy mà quen nhau, nhưng bởi vì tính khí thiếu niên, không xử lý tốt tình cảm, hai người lại chia tay. Sau đó, cha của Sở Mặc và Tả Khâu Bạch là Sở Thiên Thanh vì muốn gạt bỏ thế lực của Ân Nam Chiêu, hạ độc Phong Lâm, kích thích Phong Lâm đột phát dị biến. Phong Lâm biến thành dã thú muốn giết chết Lạc Tầm, Thần Sa vì cứu Lạc Tầm, đã giết chết thú dị biến.”

“Lạc Tầm… chính là bệ hạ?” Phong Tiểu Hoàn đã xem qua tin đồn của nữ hoàng bệ hạ, biết nàng đến Liên Bang Odin làm gián điệp dùng tên giả là Lạc Tầm.

Lạc Lan im lặng.

Phong Tiểu Hoàn hỏi: “Lạc Tầm và mẹ con quan hệ thế nào?”

“Lạc Tầm là học trò của mẹ con, cũng là bạn thân của mẹ con.”

Phong Tiểu Hoàn phát hiện dì Lạc Lạc nói ra tên của Lạc Tầm, không phải tự xưng, mà là gọi thẳng đích danh, xa lạ giống như nàng đang nói đến một người khác, em đột nhiên nghĩ đến một cái có thể, liền thử hỏi: “Dì Lạc Lạc lúc đó thật sự mất trí nhớ?” Không giống trong tin tức nói rằng nàng vì che giấu thân phận mà giả vờ mất trí nhớ.

“Phải.”

Thì ra là vậy! Phong Tiểu Hoàn cẩn thận nhớ lại lời nói của Lạc Lan, cảm thấy vô cùng vớ vẩn, “Ông nội sinh học của con giết chết mẹ con?”

“Phải.”

“Sở Thiên Thanh bây giờ ở đâu?”

“Bị Ân Nam Chiêu giết.”

Phong Tiểu Hoàn chỉ số thông minh rất cao, nhanh chóng gắn kết những thông tin vụn vặt lại với nhau, suy đoán ra nguyên nhân và hậu quả, “Sở Thiên Thanh là chuyên gia về gene, lại có thể tạo ra thuốc kích thích dị biến, vậy ông ta chính là người đã tạo ra Kiết Câu?”

“Phải.”

“Sở Mặc và Tả Khâu Bạch ủng hộ kế hoạch Kiết Câu?”

“Phải.”

Phong Tiểu Hoàn cười khổ lắc đầu, khó trách dì Lạc Lạc trước kia nghe được em nói không ủng hộ kế hoạch Kiết Câu, ánh mắt lại thâm sâu khó dò như vậy.

Em đột nhiên ôm lấy cánh tay của Lạc Lan, kiên định nói: “Người thân của con chỉ có A Thịnh, dì và chú Thiệu Dật Tâm.”

Lạc Lan lạnh lùng nói: “Ta dùng con trao đổi với công chúa Thiệu Gia.”

Phong Tiểu Hoàn vô cùng thân thiết ôm lấy cánh tay của nàng, đầu dựa vào vai nàng, vô tư nói: “Con muốn đi gặp Tả Khâu Bạch, còn Sở Mặc nữa.” Người cho em một nửa bộ gene, cũng là hung thủ hại chết mẹ em.

“A Thịnh và Tử Yến sẽ muốn giết ta.”

“Chú Thiệu Dật Tâm là Tử Yến?”

“Ừ.”

Phong Tiểu Hoàn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt ẩn chứa hoảng hốt e ngại, “A Thịnh là ai?” Em cảm thấy dì Lạc Lạc, chú Thiệu Dật Tâm, còn có chính mình, không thể nào vô duyên vô cớ nhảy ra một A Thịnh ở bên cạnh, chắc chắn có một cơ duyên nào đó khiến bọn họ gặp nhau.

“Hắn… chính là A Thịnh.”

Phong Tiểu Hoàn cảm giác dì Lạc Lạc không nói thật, nhưng em thông minh không có hỏi lại, bởi vì đôi khi giấu giếm cũng là một loại bảo vệ.

Lạc Lan nói: “Sở Mặc đã nghiên cứu ra Kiết Câu, đối với con người thông minh tuyệt đỉnh nhưng điên cuồng cố chấp kia, ta rất lo lắng, lần này con qua đó, có thể dò xem bọn họ rốt cuộc đang muốn làm gì.”

Phong Tiểu Hoàn nghĩ đến cái nghiên cứu bát đại tinh thâm kia, sợ hãi than: “Ông ta đúng là một thiên tài, khó trách không thèm đếm xỉa đến mẹ con.”

“Tuy ta đối với Sở Mặc căm thù đến tận xương tủy, nhưng chuyện này con đã hiểu lầm hắn. Sở Mặc rất yêu mẹ con, nếu không yêu, năm đó hắn đã làm chuyện có lợi là chấp nhận tình cảm của mẹ con, dù sao mẹ con là công tước khu II, vẫn có giá trị lợi dụng. Sở Mặc biết mình đi trên một con đường chết, nên từ chối chính là lựa chọn bảo vệ, chỉ có điều hắn đánh giá thấp cha mình, Sở Thiên Thanh vì sợ con trai bị tình cảm kiềm chế, nên đơn giản giết chết mẹ con.”

Phong Tiểu Hoàn trong mắt đã tràn ngập lệ, trong hốc mắt muốn trào ra, “Lập trường của cha con không cùng lập trường với ông ta chứ? Dù sao mẹ của con cũng bị ba cha con bọn họ hại chết!”

Lạc Lan im lặng một thoáng, nói: “Ta vì cứu bạn của Tử Yến, đã lừa Sở Mặc nói con chính là con gái của hắn, hắn tin.”

“Có phải lần trước dì bảo con chui vào lồng sắt, uống thuốc mê giả vờ làm thí nghiệm cơ thể?”

“Ừ.”

“Lừa giỏi!” Phong Tiểu Hoàn bộ dáng có chút giống Phong Lâm, tính tình lại không giống chút nào, so với mẹ, em tính cách cứng cỏi, làm việc cũng quả quyết nhanh nhẹn. Em hỏi: “Tả Khâu Bạch biết Sở Thiên Thanh hại chết mẹ con không?”

“Giống với Sở Mặc, lúc đầu không biết, nhưng đấy lại là cha, cho dù biết thì làm thế nào?”

Phải không? Phong Tiểu Hoàn giống như có điều suy nghĩ lại ngây ngốc thêm một lát, dùng đầu vô cùng thân thiết dụi dụi Lạc Lan, “Bên kia con có hai người cha thật giả, còn gọi là người thân ruột thịt. Hay dì tiêm cho con một liều thuốc quên? Nhỡ may sau khi con đến Odin, đột nhiên làm phản?”

Lạc Lan không kiên nhẫn đẩy đầu của Phong Tiểu Hoàn ra, “A Thịnh còn ở trong tay ta.”

Phong Tiểu Hoàn bất đắc dĩ thở dài, “Dì Lạc Lạc, dì đúng là không biết cách dụ dỗ đàn ông! Không thể nói được một chút lời ngon tiếng ngọt, cho dù trong lòng dì nghĩ vậy, nhưng dì cũng có thể nói rằng dì tin tưởng con, vậy con mới có thể cảm động rơi nước mắt làm việc cho dì chứ!”

Lạc Lan không để ý đến lời em trêu chọc, đứng lên nói: “Thiệu Dật Tâm còn say, con đến chào từ biệt A Thịnh đi, nửa giờ sau phi thuyền xuất phát.”

Lạc Lan xoay người vào văn phòng.

Phong Tiểu Hoàn nhìn theo bóng dáng của Lạc Lan.

Thật là một phụ nữ khẩu thị tâm phi! Nếu thật sự muốn dùng A Thịnh khống chế em, căn bản không nên cho em thời gian đi gặp A Thịnh. Có điều, nghĩ đến cảnh vừa rồi dì Lạc Lạc đối mặt với Tả Khâu Bạch, Phong Tiểu Hoàn hoàn toàn lý giải được.

Dì Lạc Lạc trên vai gánh trọng trách quá nặng, đối mặt với kẻ thù cũng quá lớn, một chút yếu đuối cũng không thể biểu lộ.

Lâm Kiên nguyên soái, còn có công chúa Thiệu Gia, thậm chí là em, cũng có thể dựa vào dì Lạc Lạc, giống như mặc kệ là chuyện sơ xuất gì, dì Lạc Lạc đều có thể mặt không chút thay đổi giải quyết gọn gàng.

Nhưng dì Lạc Lạc có thể dựa vào ai? Dì chỉ có thể mặc áo giáp tự mình chiến đấu mà thôi!

 ————·————·————

Lạc Lan ngồi trước bàn làm việc, vừa xử lý công việc, vừa đợi.

Tít Tít.

Âm báo có tin đến, Lạc Lan nhìn lên màn hình, lập tức nhận.

Lâm Kiên hiện ra trước mặt nàng, tuy râu ria xồm xoàm, sắc mặc tiều tụy, nhưng nhìn qua tinh thần rất tốt. Hắn kính chào theo nghi thức quân đội, nói: “Tuy phải trả giá khá đắt, nhưng thành công ngăn chặn được mẫu hạm Bắc Thần.”

Lạc Lan nhẹ nhàng thở ra, nói: “Ta và Tả Khâu Bạch đã thương lượng xong hiệp ước trao đổi con tin. Những chuyện khác không cần cậu xen vào, Đàm Tư Giao tướng quân sẽ xử lý, cậu cứ yên tâm chờ tiếp đón Lâm phu nhân đi!”

Lâm Kiên sắc mặt đỏ lên, áy náy nói: “Vốn không phải vậy, đợi chiến dịch thắng lợi sau đó công bố chúng ta hủy hôn mới làm, nhưng lúc đó vì quá sốt ruột, thần… thần hoàn toàn quên.”

Lạc Lan để tâm, nói: “Năm đó ta mượn danh tiếng của cậu, không thể không đính hôn, hiện tại ta là nữ hoàng mọi người đều kính nể, danh vọng như mặt trời ban trưa, đã sớm không cần cậu nữa. Đợi công chúa Thiệu Gia trở về, ta sẽ đưa cô ấy cùng ta lên phát biểu thanh minh, chúc phúc hôn nhân của hai người.”

“Cảm ơn ngài!” Lâm Kiên cảm kích nói.

Hiện tại, mặc kệ là nội các hay dân chúng đều vô cùng ủng hộ nữ hoàng bệ hạ; chuyện tình cảm của hắn và Thiệu Gia nếu xử lý không xong, sẽ là đả kích lớn đối với Thiệu Gia. Hắn vốn lo lắng sẽ giải quyết chuyện sau này thế nào, không ngờ nữ hoàng đã thoải mái xem nhẹ mọi chuyện, với bản lĩnh của bệ hạ, chắc chắn chuyện này sẽ được xử lý gọn gàng êm ái.

 Lạc Lan nửa thật nửa đùa nói: “Ta không nhận lời cảm kích bằng miệng, đợi lúc nào ta cần cậu giúp đỡ, cậu cho ta hành động thực tế là được.”

Lâm Kiên khoa trương bái lạy, cười nói: “Được, bệ hạ tôn kính của tôi!”

Lạc Lan nhìn đồng hồ, đã gần bốn giờ sáng, nàng đóng màn hình làm việc, “Ta đi nghỉ ngơi đây, cậu cũng nên ngủ một chút đi!”

 ————·————·————

Lạc Lan cả đêm không ngủ, cực kỳ mỏi mệt.

Lúc trở lại phòng ngủ nàng ngay cả quần áo còn chưa cởi, đã nằm xuống giường mơ hồ ngủ thiếp đi.

Trời tờ mờ sáng, Lạc Lan đang ngủ say, đột nhiên có tiếng gầm thét giận dữ truyền đến.

“Anh Tiên Lạc Lan!”

Tử Yến một cước đá văng cửa phòng ngủ của Lạc Lan, lao nhanh vào.

Lạc Lan bất đắc dĩ ngồi dậy, mắt nhìn đồng hồ, sáu giờ mấy, nàng mới ngủ được hơn hai tiếng đồng hồ.

“Thiệu Dật Tâm…” A Thịnh thở gấp chạy vào, vẻ mặt bất đắc dĩ, hiển nhiên là muốn khuyên mà khuyên không được.

Lạc Lan bình tĩnh phủi phủi quần áo, không đợi Tử Yến mở miệng hỏi, liền thản nhiên nói: “Đúng vậy! Là tôi đưa Phong Tiểu Hoàn cho Tả Khâu Bạch.”

“Cô là đồ quái vật máu lạnh!” Tử Yến giống như hận không thể một lần bóp chết Lạc Lan.

A Thịnh vội vàng dang tay che chắn trước người Lạc Lan, “Là Tiểu Hoàn tự nguyện!”

“Tự nguyện đi chịu chết sao?” Tử Yến không kiên nhẫn muốn đẩy A Thịnh ra, “Anh không biết gì thì đừng xen vào!”

A Thịnh nắm chặt tay Tử Yến, liều mạng che chắn trước người Lạc Lan.

Lạc Lan vẻ mặt hoảng hốt, nhìn chằm chằm bóng dáng của A Thịnh, bên tai vọng lại tiếng của Tả Khâu Bạch, “Năm đó, phát súng tử thần kia là tôi nhắm vào cô.”

A Thịnh bị Tử Yến hung hăng đẩy ra, té lăn trên đất.

Lạc Lan phục hồi lại tinh thần, “Tả Khâu Bạch là cha của Phong Tiểu Hoàn.”

Tay của Tử Yến vừa bóp đến cổ Lạc Lan, lập tức dừng lại.

Lạc Lan chế giễu nói: “Anh có tư cách gì ngăn cản Phong Tiểu Hoàn đi gặp cha?”

“Ngay từ đầu cô đã biết?”

“Đúng vậy.”

“Ngay từ đầu cô đã nghĩ phải lợi dụng Phong Tiểu Hoàn đối phó với Tả Khâu Bạch?”

“Đúng vậy.”

Khi nàng phái người đến Khúc Vân Tinh đón Phong Tiểu Hoàn, đã từng nghĩ Phong Tiểu Hoàn sẽ có dịp dùng đến, chỉ là chưa nghĩ dùng như thế nào.

Tử Yến tức giận công tâm, không kiềm chế muốn động thủ hung hăng bóp xuống.

Một khẩu súng chỉa vào trán của hắn.

Lạc Lan cầm súng, lạnh lùng nói: “Anh có ba trái tim, nhưng chắc là chỉ có một cái đầu?”

Hai người đối mặt đứng thẳng.

Một người đang bóp cổ họng đối phương, một người chỉa súng vào đầu đối phương.

A Thịnh gấp đến độ cả người toát mồ hôi lạnh, chỉ sợ bọn họ xúc động sẽ lập tức giết chết đối phương, “Có gì từ từ nói! Từ từ nói! Tiểu Hoàn nói nó tự nguyện!”

Hắn nhìn Thiệu Dật Tâm, lại nhìn Lạc Lan, phát hiện hai người đều xem hắn như không khí. Hắn cắn răng, đột nhiên giơ tay đánh vào sau gáy của Tử Yến một cái, làm cho Tử Yến bất tỉnh.

Lạc Lan kinh ngạc nhìn A Thịnh, dường như không ngờ một kẻ cẩn thận dè dặt là hắn lại làm ra chuyện như vậy. Trái với kinh nghiệm của hắn, năm đó hắn cũng là tên tiểu lưu manh sống đầu đường xó chợ, làm xằng làm bậy, sao không thể có vài phần thô bạo? Chẳng qua sau khi trải qua cuộc sống quá mức đau khổ, tất cả góc cạnh đều bị bào mòn.

A Thịnh lau mồ hôi lạnh trên trán, cười lấy lòng với Lạc Lan: “Tiểu Hoàn muốn tôi yên tâm, nói con bé nhất định sẽ bình an trở về, cô chắc chắn sẽ không để cho con bé có chuyện gì, cái đó… cái đó… tôi tin cô!”

Ánh mắt của Lạc Lan dừng lại trên mặt hắn.

Trong lòng A Thịnh hiện ra loại cảm giác kỳ lạ, dường như trên mặt hắn có năm tháng nặng nề vô tận, có vô số thăng trầm, hắn theo bản năng xoa xoa mặt.

Lạc Lan thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt nói: “Nếu sức khỏe của anh tốt, hãy cố gắng rèn luyện thể năng một chút, ít nhất luyện đến cấp A đi!”

Ít nhất đến cấp A? Cô ta tưởng ai cũng đều có thể năng cấp A sao? A Thịnh không dám phản đối, chỉ có thể vừa cười ngây ngô, vừa khiêng Tử Yến đi ra cửa.

“Một giờ sau, thầy giáo huấn luyện thể năng sẽ chờ anh trong phòng huấn luyện, là lão binh xuất ngũ, yêu cầu rất nghiêm khắc.”

Cái gì? Cô ta làm thật? A Thịnh kinh ngạc quay đầu lại, không thể tin trừng mắt nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan chê cười: “Không phải anh nói không muốn liên lụy Phong Tiểu Hoàn sao? Xem ra anh vẫn muốn khi có chuyện gì liền trốn sau lưng Phong Tiểu Hoàn, khóc lóc thảm thiết cầu xin con bé bảo vệ!”

“Cô…” A Thịnh thở sâu, tự nói với mình đừng bao giờ so đo với kẻ bệnh thần kinh này, hắn ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Cảm ơn bệ hạ quan tâm, tôi sẽ cố gắng!”

HẾT CHƯƠNG 4.14

Advertisements

3 comments on “Ký Ức Lạc Ngân Hà – Chương 4.14

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s