Ký Ức Lạc Ngân Hà – Chương 4.10

73ac1c5c0c0b93bd3cbc6e847b2fdbe5

Chương 4.10. Thiện ác đồng thể

Tác giả: Đồng Hoa

Edit: Tiểu Lục


Đúng hay sai, đều do con người lựa chọn.

Một là thiên đường, một là địa ngục.


Hơn hai năm sau.

Hành tinh Hominis.

Viện nghiên cứu hoàng thất Anh Tiên.

Phong Tiểu Hoàn buộc tóc đuôi ngựa, mặc trang phục nghiên cứu màu trắng, đeo kính thí nghiệm, đứng trước bàn điều khiển, nghiêm túc theo dõi các mô phỏng thực nghiệm đang tiến hành.

Lạc Lan đứng giữa phòng thí nghiệm, nhìn các hình ảnh lập thể ở xung quanh mình ––

Bầu trời trong xanh, mây trắng lượn lờ.

Cây xanh như thêu, hoa cỏ như gấm.

Cặp tình nhân trẻ nằm trên bãi cỏ nói chuyện, cha mẹ dẫn đám nhóc chạy giỡn nô đùa, còn có rất nhiều nam nữ độc thân dẫn theo thú cưng nhỏ đi tản bộ thư giãn.

Tất cả là một đại đô thị phồn hoa, trong ngày nghỉ, một khu nhà ở với cuộc sống thường nhật.

Một con thú cưng nhỏ miệng đầy răng nhọn đột nhiên cắn chủ nhân của mình.

Cánh tay của người chủ chảy máu, một người già nhiệt tình ở gần đó lấy ra một chai thuốc xịt sát trùng cầm máu, đưa cho người chủ của thú cưng nhỏ.

Người chủ xịt xong thuốc sát trùng, nói tiếng cảm ơn người già, sau đó dẫn thú cưng nhỏ tiếp tục đi dạo.

Mọi chuyện tiếp theo diễn ra bình thường.

Nhưng sau khi anh ta về nhà, không bao lâu, lỗ tai của anh ta bỗng nhiên rất ngứa, anh ta bắt đầu gãi không ngừng.

Nửa đêm, anh ta tỉnh lại, phát hiện lỗ tai dài ra, còn được phủ kín bởi một lớp lông nhiều màu sặc sỡ, rất nhọn, giống như lỗ tai mèo trong trang phục hóa trang động vật.

Ngày hôm sau, anh ta đội mũ che kín, lén lút đi gặp bác sĩ.

Sau khi bác sĩ khám xong, nói cho anh ta biết, vì tổ tiên của anh ta đã từng giải phẫu chỉnh sửa gene, có chỉnh sửa gene thính lực. Bây giờ anh ta đang bị gene ảnh hưởng, xuất hiện lại tình trạng nguyên thủy, có thể phẫu thuật điều trị, không cần quá lo lắng.

Sau khi giải phẫu, lỗ tai của anh ta khôi phục lại bình thường.

Nhưng anh ta bắt đầu sốt cao ho khan, sức khỏe ngày càng suy yếu, ngay cả đi bình thường cũng khó khăn, da thịt vô cớ bị xuất huyết.

Một đêm thanh tĩnh, anh ta đau đớn tỉnh lại, ho rất nhiều, bước lảo đảo đi uống nước, đột nhiên thân thể nứt toát giống như quả bom nổ mạnh, biến thành mảnh vỡ, chết.

Các bác sĩ, y sĩ, hàng xóm đã từng tiếp xúc với anh ta bắt đầu xuất hiện triệu chứng có hình dáng dị dạng giống như vậy.

Có người mọc đuôi, có người sinh vảy cứng, có người thoái hóa chân thành vây…

Loại virus gây dị biến này lây từ người sang người, tốc độ lây lan rất nhanh, không thể ngăn chặn.

Một số ít người không xuất hiện hình dạng dị thường, nhưng khả năng miễn dịch của cơ thể lại trở nên yếu kém, rất dễ mắc bệnh tử vong.

Loài người có cơ thể dị dạng hiện nay, có người chết, cũng có người sống.

Nhưng khi bị nhiễm virus này lại bị kích thích bùng phát dị dạng, nhanh chóng bị đào thải.

Cuối cùng, một khu nhà ở từng thuộc về con người, chỉ còn lại những người có hình dạng kỳ lạ tiếp tục hưởng thụ cuộc sống, hưởng thụ cây cỏ hoa lá, giống như người không phải người.

Có người tứ chi chạm đất chạy đi chạy lại, có người toàn thân phủ vảy cứng, có kẻ đầu lòi ra, lưỡi giống thằn lằn có thể thè ra thật dài…

Bốn phía hoàn toàn không còn giống với người bình thường, giống như một tinh cầu đã hoàn toàn thay đổi.

Mô phỏng thực nghiệm chấm dứt, đèn sáng lên.

Lạc Lan vẫn đứng im lặng.

Vừa rồi đứng ở giữa, các hình ảnh sinh vật hình thù kỳ quái mà máy tính đã mô phỏng ở sát bên cạnh nàng, một đám thú thần thái rất thật, rất sống động, nàng hư cảm thấy tất cả đang thật sự diễn ra.

Hướng nghiên cứu của Sở Thiên Thanh và Sở Mặc quả nhiên hoàn toàn đối lập với giáo sư An, chẳng qua, nàng chỉ đoán đúng một nửa, sự thật so với nàng tưởng tượng còn điên cuồng hơn.

Bọn họ muốn dùng virus kích thích gene dị chủng và gene loài người không thể dung hợp, khiến chúng lấy cơ thể của vật chủ làm chiến trường đấu đá, bên nào không chịu được liền bị đào thải, chịu được mới có thể sống tiếp.

Giống như nàng là một con người chỉ thuần một loại gene, thể chất sẽ không đủ mạnh, ngay cả tư cách được đấu đá cũng không có, đương nhiên lập tức tử vong.

Khó trách bọn họ có loại thuốc kích thích đột phát dị biến cho dị chủng, nàng vẫn tưởng Sở Thiên Thanh đặc biệt nghiên cứu ra, nhưng hoàn toàn không ngờ loại thuốc hại chết nhiều người như vậy chỉ là sản phẩm nghiên cứu thất bại của Sở Thiên Thanh mà thôi.

Phong Tiểu Hoàn sắc mặt trắng bệch nói: “Dựa theo tài liệu dì đưa cho con, con nghiên cứu được loại virus này đích thực có tác dụng giống như các mô phỏng thực nghiệm, nhưng triệu chứng ở giai đoạn hiện tại vẫn chưa lây lan mạnh, phải thông qua tiếp xúc thể dịch trực tiếp mới có thể lây lan. Nhưng con suy đoán, đối phương sẽ nghiên cứu chuyên sâu vào điểm này, đẩy mạnh triệu chứng, đến lúc đạt được mức độ lây lan giống như trên mô phỏng thực nghiệm. Một khi thành công, hậu quả thật sự khó lường, có thể nói là… tận thế!”

Lạc Lan bình tĩnh nói: “Không thể gọi là tận thế, chỉ có thể nói là diệt chủng con người. Cho dù con người bị tiêu diệt sạch, thế giới vẫn tồn tại.”

Phong Tiểu Hoàn không có sức phản bác, nhịn không được tò mò hỏi: “Những tài liệu này ở đâu ra?”

Em bỏ ra vài năm tâm huyết, dựa theo tài liệu Lạc Lan cung cấp nghiên cứu ra được loại virus này. Toàn bộ quá trình nghiên cứu, thật giống như đang cùng thảo luận với người chủ của nghiên cứu đó.

Càng nghiên cứu, càng kính phục.

Càng hiểu biết, càng sợ hãi.

Người nghiên cứu đó thông minh tuyệt đỉnh, nhưng lại điên cuồng cố chấp.

Cho dù ông ta là một dị chủng, nhưng dị chủng vẫn có gene con người làm chủ đạo, là một con người, tại sao ông ta lại thực hiện những nghiên cứu đáng sợ như vậy?

Quả thực giống như ép buộc con người tiến hóa theo một hướng khác.

Nhưng hướng đó có đúng không?

Đây không không phải là hướng của chọn lọc tự nhiên, mà là hướng có dẫn dắt.

Rốt cuộc là ai? Dám xem mình là tạo hóa, muốn thay mặt loài người xác định phương hướng tiến hóa?

Lạc Lan hỏi: “Con cảm thấy ông ta lựa chọn có đúng không?”

Phong Tiểu Hoàn nổi giận đùng đùng nói: “Đương nhiên không đúng! Con thừa nhận sinh tồn là tàn nhẫn, tiến hóa tự nhiên vẫn là mạnh sống yếu chết, từ lúc vũ trụ được hình thành cho đến nay, không biết đã có bao nhiêu giống loài đã tuyệt chủng, nhưng tiến hóa tự nhiên chưa bao giờ chủ động diệt chủng loài sinh vật nào, cũng không bao giờ không chừa lại một con đường sống. Người này lại muốn tiêu diệt sạch loài người nguyên thủy, quá điên cuồng ngạo mạng!  Ông ta nghĩ như vậy là tiến hóa đúng, nhưng nếu như sai lầm thì sao?”

Lạc Lan nói: “Con không tán thành là được rồi.”

Phong Tiểu Hoàn trân trân nhìn Lạc Lan, cảm thấy ánh mắt của Lạc Lan còn có ý gì đó.

Lạc Lan hỏi: “Con muốn đặt tên cho loại virus này là gì?”

Phong Tiểu Hoàn nghĩ nói: “Kiết Câu (4.10.1), tên của một loại quái vật, trên địa cầu cổ xưa có lưu truyền truyền thuyết, loại quái thú này một khi xuất hiện sẽ biểu thị cho dịch bệnh và cái chết.”

(4.10.1) Kiết Câu: tên một loài chim cổ, trong Sơn Hải Kinh có ghi chép, Kiết Câu trưởng thành có hình dáng giống chim nhưng đuôi dài giống chuột, rất giỏi trèo cây, xuất hiện ở đâu ở đó sẽ có dịch bệnh.

Lạc Lan nói: “Ta đang nghiên cứu chế tạo một loại thuốc gene, vừa hay tương phản với Kết Câu, có thể thúc đẩy quá trình dung hợp gene dị chủng và gene loài người, giảm bớt triệu chứng bệnh.”

Phong Tiểu Hoàn lập tức sáng mắt lên, sùng bái hâm mộ nhìn Lạc Lan.

Tổn thương so với chữa lành đơn giản hơn, hủy diệt so với sáng tạo dễ dàng hơn, người nghiên cứu ra Kiết Câu kia, tuy rằng tư chất trác việt, nhưng không có tấm lòng và khí phách của Lạc Lan.

Người kia lựa chọn tổn thương, hủy diệt; Lạc Lan lựa chọn chữa lành, sáng tạo.

Đó mới chính là mục đích cuối cùng của nghiên cứu khoa học.

Vì ngu muội còn có trí tuệ, vì ánh sáng còn có bóng đêm, vì cái chết còn có sự sống, vì trói buộc còn có tự do, nên khiến cho người ta dần dần tiến bước trong quá trình học hỏi và khám phá. Giống như loài người lần đầu tiên phát hiện trái đất quay quanh mặt trời, phát minh vật chiếu sáng như đèn điện, bào chế thuốc kháng sinh cứu sống nhiều sinh mạng, hay chiếc phi cơ đầu tiên phóng lên không trung…

Phong Tiểu Hoàn phấn khích hỏi: “Loại thuốc gene này tên gọi là gì?”

Lạc Lan nói: “Vẫn chưa đặt tên, nếu con đã đặt tên Kiết Câu, vậy của ta cứ gọi là Tịch Tà (4.10.2)! Là loài thần thú có thể trừ tà ở trong truyền thuyết.”

(4.10.2) Tịch Tà: Đây là loại Tỳ Hưu có miệng luôn há rộng vẻ ngoài toát ra sự dữ tợn, trên đầu có duy nhất một sừng. Tịch Tà được xem là linh vật phong thủy xua đuổi tà ma, mang lại sự bình an cho gia chủ.

Phong Tiểu Hoàn chờ mong, “Có thể cho con xem loại thuốc gene đó không?”

“Nghiên cứu vẫn chưa xong.”

“Có việc gì con làm giúp được không?”

“Con cứ tiếp tục nghiên cứu Kiết Câu.”

“Tại sao?” Phong Tiểu Hoàn cảm thấy tà ác như vậy, cho dù em có bỏ phí nhiều năm nghiên cứu tâm huyết để tìm ra, thì cũng có thể lập tức bị tiêu hủy. Tại sao dì Lạc Lạc lại muốn tiếp tục nghiên cứu?

“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Nhỡ may đối phương sử dụng, chúng ta không thể khoanh tay chịu chết, phải dốc hết khả năng hiểu nó thật kỹ, đoán được cách phát tán của nó, mới có thể không chế thương tổn đến mức thấp nhất.”

“Vâng!” Phong Tiểu Hoàn giống như một chiến sĩ, ý chí sục sôi tiếp nhận nhiệm vụ, “Con nhất định sẽ hết lòng ứng phó.”

Lạc Lan nhìn em với ánh mắt kiên định, cười nói: “Đợi làm xong nghiên cứu này, con có thể tốt nghiệp.”

“A?” Phong Tiểu Hoàn làm như nghe không hiểu.

“Con có thể thu nhận học trò, làm thầy giáo của người khác.”

Phong Tiểu Hoàn nhìn Lạc Lan chằm chằm, môi ngập ngừng vài cái, muốn nói gì đó lại không dám nói, đột nhiên nghiên đầu, trừng to mắt nhìn sang hướng khác.

Lạc Lan giả vờ như không thấy đôi mắt ngấn lệ của em, rời khỏi phòng thí nghiệm.

 ————·————·————

Xe bay bay đến hoàng cung, đáp xuống khu dinh thự của nữ hoàng.

Lạc Lan nhảy xuống xe, sải bước nhanh vào phòng, đá một cước đá văng cửa phòng của Tử Yến.

Tử Yến đang dựa vào bàn làm việc, thấy bộ dạng của nàng, thân thể ngửa ra sau, dựa vào ghế làm việc, buồn cười chế giễu nàng: “Cô đã ăn ở đâu một bụng thuốc nổ vậy?”

Lạc Lan đi đến trước mặt Tử Yến, ra nắm đấm đánh tới.

Tử Yến di chuyển ghế ngồi, lắc trái lắc phải, dáng người linh hoạt né tránh công kích liên tiếp của Lạc Lan.

Lạc Lan không hề có ý định dừng tay.

Tử Yến bắt lấy một tay của nàng, cảnh cáo: “Tên Tiểu Giác bùa hộ mệnh của cô không có ở đây, tôi khuyên cô đừng chọc giận tôi.”

“Anh vẫn cho rằng anh còn là anh của năm đó sao? Ngài thiếu một tim!” Lạc Lan chống cự tránh thoát kiềm chế của Tử Yến, lại phát hiện khi trái tim của Tử Yến không phát bệnh, nàng không hề có phần thắng.

“Buông!”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tử Yến cũng không muốn có mâu thuẫn với Lạc Lan, thuận thế buông nàng ra, “Chẳng lẽ đế quốc Ar đã thất bại?”

“Anh tự xem đi!”

Lạc Lan mở ra đoạn clip mô phỏng thực nghiệm, hình chiếu đến giữa căn phòng.

Tử Yến xem xong thí nghiệm mô phỏng, nhìn trân trân vào hình ảnh cuối cùng của con người có hình thù kỳ quái, mặt đầy khiếp sợ, mãi vẫn không nói được một lời.

Lạc Lan lạnh lùng chất vấn: “Đây là kết quả các anh mong muốn hay sao?”

“Chúng tôi?” Tử Yến phản ứng kịp, “Tài liệu tôi đưa cho tôi chính là loại virus này?”

Lạc Lan nhìn bộ dạng của hắn giống như thật sự không biết gì, lửa giận mới giảm đi một chút, “Đừng nói với tôi, anh hoàn toàn không biết Sở Mặc đang làm cái gì?”

“Tôi không biết gì cả!” Tử Yến bất đắc dĩ đưa tay nhún vai, “Đúng vậy! Tài liệu là tôi đưa cho cô, so với cô tôi cũng không phải là chuyên gia về gene, căn bản xem cũng không hiểu tài liệu đó. Không chỉ nói tôi, cho dù là chuyên gia về gene, nếu không đạt được đến trình độ của cô và Sở Mặc, chỉ sợ cho dù có nhìn thấy tài liệu này cũng như mây mù sa mưa, không thể nhận biết.”

Lạc Lan biết Tử Yến nói đúng sự thật, lửa giận dần dần giảm bớt, nhưng sắc mặt vẫn hết sức khó coi, “Vậy, bây giờ anh đã biết!”

Tử Yến mặt đông cứng, “Đúng vậy, tôi đã biết!”

Lạc Lan chống hai tay lên tay vịn của cái ghế dựa, khom người nhìn chằm chằm Tử Yến: “Tôi muốn biết lựa chọn của anh, anh có đồng ý giúp Sở Mặc thành công không?”

Tử Yến liếc nhìn Lạc Lan, trong đầu vẫn còn đọng lại hình ảnh — đủ loại người với hình thù kỳ quái.

Nhìn qua cực kỳ mạnh mẽ, đoán chừng mỗi người chỉ cần huấn luyện sơ qua một chút, thể năng sẽ có thể tăng đến cấp 2A, chắc chắn có không ít người có thể đạt 3A, hoặc là cấp 4A cũng sẽ không hiếm thấy.

Một chủng tộc có thể năng mạnh mẽ đến đáng sợ!

Khó trách Sở Mặc đã vì dị chủng chọn lựa hướng tiến hóa như vậy, nhưng bọn họ thật sự vẫn được gọi là người sao?

Có lẽ tên gọi chính xác nhất phải là: Sinh vật dị chủng mang gene người.

Tử Yến cực kỳ căm ghét loài người kỳ thị dị chủng, có đôi khi hắn hận đến nỗi không thể tiêu diệt hết loài người. Nhưng đến lúc hoàn toàn có thể loại bỏ nhân loại, hắn mới phát hiện mình không làm được, có lẽ bởi vì trong nội tâm, hắn vẫn cho rằng mình là người!

Tử Yến nói: “Anh Tiên Lạc Lan, thay vì hỏi tôi chọn lựa cái gì, chi bằng hãy tự hỏi chính mình, cô hy vọng tôi chọn cái gì?” Nếu loài người vẫn từng bước ép sát, không để dị chủng sinh tồn, thì Sở Mặc là người đầu tiên lựa chọn dị chủng loại bỏ nhân loại triệt để, cũng không phải là người cuối cùng.

Lạc Lan nhấn mạnh từng chữ nói: “Trả lời câu hỏi của tôi! Tôi và Sở Mặc, anh chọn ai?”

Tử Yến im lặng một giây, nói: “Lúc trước chúng ta đã từng có giao ước, trước hợp tác, sau khi giết chết Sở Mặc ai đi đường nấy, làm chuyện của mình.”

Lạc Lan nhìn chằm chằm Tử Yến, dường như đang phán đoán lời của hắn là thật hay giả.

Tử Yến thản nhiên bình tĩnh nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan gật đầu, “Sau khi phòng thí nghiệm của Sở Thiên Thanh bị phá hủy, nghiên cứu vẫn chưa thành công, loại virus này là kết quả nghiên cứu của Phong Tiểu Hoàn dựa trên các nghiên cứu của Sở Thiên Thanh. Nếu tôi đoán không sai, có lẽ Sở Mặc không có tài liệu của phần thực nghiệm này, nếu không hắn đã nghiên cứu thành công, phát động công kích. Sau Sở Thiên Thanh, Sở Mặc không thể không bắt đầu nghiên cứu lại từ đầu, nhưng khẳng định hắn biết hướng nghiên cứu của Sở Thiên Thanh. Không cần phải bỏ phí thời gian cả trăm năm giống như Sở Thiên Thanh, tôi biết nghiên cứu của Sở Mặc đã tiến triển đến một bước nào đó.”

“Cô muốn tôi giúp cô điều tra?”

“Hãy giúp tôi điều tra! Bây giờ tôi và anh đã ngồi cùng thuyền.”

Tử Yến ánh mắt tràn ngập đau khổ nặng nề, “Được! tôi sẽ điều tra cho cô bằng bất cứ giá nào, trong vòng năm mươi mấy giờ sau sẽ cho cô tin tức.”

Hắn đeo mặt nạ, Lạc Lan không nhìn thấy nét mặt của hắn, nhưng hoàn toàn có thể tưởng tượng được tâm trạng của hắn.

Muốn có được tin tức cơ mật như vậy, phải dùng tới gián điệp bí mật nhất. Người gián điệp đó một khi đã tiết lộ ra tin tức cơ mật, sẽ lập tức bại lộ thân phận, dẫn đến cái chết.

Từ lúc đánh cắp thông tin này, cho đến lúc truyền đi, đều phải trả giá bằng mạng người!

Đó là những chiến sĩ kiên cường nhất, ưu tú nhất, trung thành nhất.

Cho dù có vững tâm như nàng và Tử Yến, cũng sẽ cảm thấy lòng đau như cắt, khó có thể chấp nhận!

Nhưng cho dù khó chấp nhận đến thế nào, cũng đều phải chấp nhận!

Bọn họ đi con đường này, mỗi một bước đi đều là máu tươi, không phải của kẻ thù thì là của bản thân mình.

“Tôi đợi tin của anh!” Lạc Lan buông ghế dựa của Tử Yến, muốn rời khỏi.

Tử Yến đột nhiên đưa tay nắm phía sau cổ Lạc Lan, buộc đầu nàng sát lại gần mình.

Hai người mặt đối mặt, gần sát cái mặt nạ lòe loẹt kia.

Tử Yến hỏi: “Nếu tôi chọn ủng hộ Sở Mặc?”

Lạc Lan khóe môi cong lên, cười ha ha, trong ánh mắt lại không có chút cười, lạnh như tảng băng ngàn năm, “Các anh chỉ muốn diệt sạch chúng tôi, chẳng lẽ chúng tôi phải ngồi chờ chết?”

“Vũ khí gene cô đã chuẩn bị là gì?”

Lạc Lan cầm cổ tay của Tử Yến, kéo tay hắn ở trên cổ mình ra, “Anh cứ ở đó mà hy vọng, mãi mãi cũng không thể biết! Nếu Sở Mặc là ma quỷ, tôi chính là ma vương muốn giết chết ma quỷ!”

Tử Yến nhìn chằm chằm Lạc Lan.

Lạc Lan mặt không chút thay đổi xoay người, đi ra phía cửa, “Nếu người của anh có thể thành công lấy được tin tức, tôi sẽ dốc sức bù đắp cho họ.”

Tử Yến lạnh lùng châm chọc: “Tấn công tinh quốc của bọn họ, hủy diệt gia đình của bọn họ, khiến bọn họ không còn nơi sinh sống công bằng tự do, đây là bù đắp của cô sao?”

Lạc Lan không nói tiếng nào, giống như không nghe thấy gì liền rời khỏi

————·————·————

Lạc Lan đi qua hành lang yên tĩnh.

Xuyên qua đại sảnh rộng lớn tĩnh mịch đến trước cửa phòng của mình, đột nhiên dừng bước.

Còn có rất nhiều việc đang chờ nàng xử lý, nhưng nàng lại hoàn toàn không muốn đẩy cửa bước vào.

Có lẽ các mô phỏng thí nghiệm đã kích thích quá lớn, tâm trạng của nàng vẫn không yên, trí óc không thể khống chế các ý nghĩ kỳ quái trong đầu.

Nếu thế giới này thật sự bị tuyệt diệt, sinh mạng của con người thật sự đang tính theo thời gian, vậy chuyện nàng muốn làm nhất trước khi chết là gì?

Nàng biết mình là hoàng đế, công việc phải làm, nhưng nàng cũng muốn làm chuyện xuất phát từ nội tâm của mình.

Chuyện nàng muốn làm nhất là gì?

Người nàng muốn gặp nhất là ai?

Lạc Lan đột nhiên ra lệnh: “Thanh Sơ, giúp ta chuẩn bị phi thuyền, ta muốn đi thị sát hành tinh năng lượng.”

————·————·————

Hai mươi mấy giờ sau.

Khúc Vân tinh.

Phủ tổng thống.

Một đám dây leo màu đỏ phủ đầy trước một ngôi nhà nhỏ, mặt cỏ trống trải, yên tĩnh không tiếng động.

Amy hai tay ôm ngực, đi qua đi lại, biểu cảm nôn nóng bất an.

Đột nhiên, cô nghe được âm thanh, vui mừng nhìn lên không trung.

Một chiếc phi thuyền loại nhỏ hiện ra trên bầu trời, từ từ đáp xuống mặt cỏ, khoang thuyền mở ra, Lạc Lan đi xuống phi thuyền.

Amy tiếp đón, thân quen nói: “Tôi không nói cho hai đứa con của cô biết là cô đến, sợ bọn chúng không chịu ngủ, thức đêm đợi cô.”

Những năm gần đây, hai người bởi vì bọn trẻ mà thường xuyên trò chuyện bằng hình ảnh, dần dần thân quen không còn câu nệ lễ tiết, quan hệ tùy ý.

Lạc Lan mệt mỏi cười cười: “Cảm ơn cô!”

Amy lắc đầu, “Sao hai mắt lại thâm quần vậy, ngủ không đủ giấc sao?”

“Trên phi thuyền xử lý công việc, như vậy mới có thể tập trung chơi với bọn chúng trong chốc lát.”

“Ở lại được bao lâu?”

“Hơn hai giờ.”

Amy khẽ thở dài, lập tức bước nhanh hơn, để nàng có thể gặp bọn trẻ lâu hơn.

Lạc Lan nôn nóng, chân trước đá chân sau đi vào phòng.

Hai đứa bé, ngủ trên hai chiếc giường trẻ con liền nhau, ở giữa là một lối đi nhỏ không rộng lắm.

Lạc Lan ngồi trên sàn nhà ở giữa hai chiếc giường, một lát nhìn bên này, một lát nhìn bên kia, cảm thấy tất cả đều tốt đẹp không giống như sự thật.

Nàng nhịn không được chọc chọc vào da thịt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của bọn trẻ, thật là thích!

Bé gái vẫn như trước ngủ nhiều, bé trai đột nhiên mở to mắt, lăn một cái xoay người ngồi dậy.

Lạc Lan hoảng sợ, tay chân luống cuống, không biết nên nói gì.

Tuy rằng vẫn thường xuyên gặp mặt qua trò chuyện hình ảnh, nhưng đối diện thật sự, đây là lần đầu.

Bé trai nghiêm túc nhìn nàng: “Mẹ?”

Lạc Lan khẩn trương gật gật đầu.

Bé trai đưa tay chọc chọc nàng, phát hiện không phải ảo ảnh, “Đúng mẹ thật rồi!”

Hóa ra cũng giống như mình! Lạc Lan buồn cười nhưng lòng lại chua xót, “Đúng vậy, thật là mẹ đây, mẹ đánh thức con sao?”

“Không phải, con và chị đã hứa thay phiên nhau ngủ, bây giờ chị đã ngủ, là trách nhiệm của con.”

“Tại sao phải thay phiên nhau ngủ?”

“Chờ mẹ.”

“Các con biết mẹ sẽ đến?”

“Dạ! Dì tưởng chúng con đang ngủ, nhưng thật ra chúng con còn thức, đã nghe được.”

“Con không gọi chị dậy sao?”

Bé trai nhìn chị, nhỏ giọng nói: “Con có một câu hỏi, chị mà tỉnh dậy sẽ không cho con hỏi.”

“Câu hỏi gì?”

“Chúng con có ba không?”

“Có.”

“Ba ở đâu?”

“Ở trên quân hạm.”

Bé trai mở to mắt phấn khích, lấp lánh lấp lánh, giống như những ngôi sao nhỏ, “Chiến hạm thật?”

“Chiến hạm thật.”

“Chiến hạm thật lớn thật lớn?”

“Chiến hạm thật lớn thật lớn.”

Bé đột nhiên trở mình nhảy xuống gường, Lạc Lan sợ bé té, muốn đỡ bé, bé đã động tác nhanh nhẹn đi đến bên giường của chị, túm túm lay động, “Chị ơi, chị ơi!”

Bé gái tỉnh lại, xoay người ngồi dậy, giống như bé trai lúc nãy, đầu tiên là trừng mắt nhìn Lạc Lan từ đầu đến chân, “Mẹ?”

Lạc Lan cười cười nói: “Thật là mẹ đây.”

Bé gái lấy tay chọc chọc nàng, lộ ra ý cười vừa lòng, “Đúng thật rồi.”

“Mẹ!”

Con gái la to một tiếng, không đợi Lạc Lan phản ứng, cả người trực tiếp từ trên giường nhảy xuống, nhiệt tình nhào về phía Lạc Lan.

Lạc Lan vội vàng ôm lấy bé.

Bé gái hôn rất nhiều lần hai bên má nàng, vừa dụi dụi vừa kêu: “Mẹ! Mẹ! Mẹ…”

Lạc Lan bị gọi đến tim mềm nhũn…

Bé trai ngồi trên giường, chỉ nhìn.

Lạc Lan biết con gái tính cách hoạt bát phóng khoáng, con trai thì nghiêm túc không được tự nhiên. Nàng ôm lấy bé gái, ngồi lên giường, ôm bé trai vào lòng mình, mỗi bên ôm một đứa.

Bé trai giật nhẹ chị, “Mẹ nói chúng ta có ba, ba đang ở trên quân hạm.”

Bé gái tỏ vẻ không tin nhìn Lạc Lan, nghiêm túc nói: “Mẹ không cần gạt chúng con, chúng con có thể hiểu sự thật không có ba.”

Bé trai nói với Lạc Lan: “Chị nói ba hoặc là đã chết, hoặc là không muốn có chúng con, nên không muốn con hỏi mẹ.”

Lạc Lan nói: “Mẹ không gạt các con, ba thật sự đang ở trên chiến hạm, ba không phải là không muốn có các con.”

“Vậy tại sao đến bây giờ chúng con vẫn chưa được gặp ba?”

“Các con muốn gặp ba?”

“Muốn!”

“Được.”

“Nhưng mà…” Bé gái nhìn Lạc Lan, người lớn lúc nào cũng nói, nhưng mà, nhưng mà.

Lạc Lan bất đắc dĩ xoa xoa đầu bé gái, “Nhưng mà, mẹ vẫn chưa cho cha biết có các con.”

Bé trai hỏi: “Tại sao?”

Bé gái trả lời: “Bởi vì không thích, giống như chị với em cãi nhau vậy, sẽ trốn đi, không muốn nhìn mặt em nữa, cái gì cũng không muốn nói với em.”

Lạc Lan nhìn bé gái, “Mẹ và ba không có cãi nhau… nói chung phức tạp, hiện tại mẹ giải thích không rõ được, đợi các con lớn lên một chút sẽ nói cho các con biết.”

Bé trai ngoan ngoãn gật gật đầu, bé gái lại nguýt một cái xem thường.

Lạc Lan buồn cười véo mặt bé, “Mẹ sẽ cho các con nhìn thấy ba, nhưng các con không được để lộ thân phận, coi như chơi trò chơi trốn tìm, được không?”

Hai đứa bé liếc mắt nhìn nhau, bé gái gật gật đầu, bé trai nhìn thấy chị gật đầu, cũng gật đầu theo.

Lạc Lan lấy thiết bị cá nhân, dùng đặc quyền liên lạc với Tiểu Giác.

Khoảng mười phút sau, tín hiệu chuyển được.

Tiểu Giác toàn thân mặc trang phục huấn luyện, đứng bên trong phòng liên lạc, hiển nhiên là sau khi nhận được tin, lập tức từ sân huấn luyện chạy tới.

Tiểu Giác hỏi: “Có chuyện gì không?”

Lạc Lan nói: “Không có chuyện gì thì không liên lạc với anh được sao?”

Tiểu Giác lại nhếch khóe môi, dường như đang cười, “Cô không có việc gì cũng liên lạc với tôi sao?”

Lạc Lan đưa mắt nhìn bé trai bé gái đang ngồi ở bên ngoài vùng phát tín hiệu, đang tập trung tinh thần chăm chú nhìn Tiểu Giác, ánh mắt tò mò hoang mang, không hiểu vì sao hắn lại đeo mặt nạ.

Lạc Lan rất muốn thỏa mãn bọn chúng, bảo Tiểu Giác cởi bỏ mặt nạ, nhưng phòng liên lạc không an toàn, Lạc Lan liền bỏ qua ý định không sáng suốt này ở trong đầu.

Lạc Lan mỉm cười nói: “Tôi đánh cược với Thanh Sơ bị thua, phải cùng anh chơi một trò chơi nhỏ. Ca hát, khiêu vũ, đọc sách, anh tùy chọn một cái.”

Cấp tốc tìm người là vì một trận cược thua? Tiểu Giác vẫn như bình thường, không có nghi ngờ Lạc Lan rốt cục đang bị gì, ôn hòa nói: “Đọc sách, cô muốn nghe gì?”

Lạc Lan giả vờ suy nghĩ, nhìn về phía bé trai và bé gái.

Bé gái vội vàng chạy đến giá sách ở bên cạnh, cầm lấy một quyển sách, đưa lên cho Lạc Lan xem. “Hoàng tử bé”.

Trong lúc không kịp đề phòng, trong lòng Lạc Lan hơi hơi cứng đờ, nàng thở sâu, không tỏ vẻ gì nói: “Hoàng tử bé.”

Tiểu Giác đưa tay vào sách ở trên màn hình, lật bừa một trang bắt đầu đọc.

“Vâng, em yêu anh”, hoa nói với tôi.

 “Anh không biết gì cả, ấy là lỗi tại em. Điều ấy không quan trọng. Nhưng anh, anh cũng khờ dại như em. Hãy cố gắng mà sống hạnh phúc… Anh bỏ cái bầu kính đó xuống đi. Em không cần đâu…”

“Thế gió…”

“Em không hay bị cảm nhiều thế đâu… Gió mát ban đêm tốt cho em lắm. Em là một cái hoa mà.”

“Nhưng bọn thú…”

“Chắc em phải chịu đựng vài ba con sâu nếu em muốn biết bươm bướm là thế nào. Hình như lũ bướm ấy thật là đẹp. Nếu không ai sẽ viếng thăm em? Anh sẽ đi xa. Còn bọn thú dữ, em không sợ. Em có móng vuốt của em.

Nàng ngây thơ chìa ra bốn cái gai của mình. Rồi nàng nói thêm: “ Đừng chần chờ như vậy nữa, khó chịu lắm. Anh đã quyết ra đi mà. Hãy đi đi anh.”

Bởi vì nàng không muốn tôi nhìn thấy nàng khóc. Đó là một đóa hoa vô cùng kiêu hãnh…

(Trích Hoàng Tử Bé)

………

Tiểu Giác đọc đến mười phút sau, Lạc Lan nói với hắn: “Được rồi.”

Tiểu Giác tắt màn hình, trang sách biến mất.

Hắc cực kỳ kiên nhẫn hỏi: “Còn chuyện gì muốn tôi làm nữa không?”

Lạc Lan lắc đầu.

“Tôi trở lại huấn luyện.”

“Tạm biệt.”

Tiểu Giác ngắt tín hiệu, toàn bộ hình ảnh mô phỏng hình người biến mất không thấy.

Lạc Lan nhìn bé trai và bé gái.

Bé gái nghiêm túc nói: “Giọng nói của ba rất êm tai.”

Bé trai hoang mang hỏi: “Tại sao ba phải đeo mặt nạ?”

Lạc Lan sợ con gái đưa ra lời giải thích kỳ quái, nên nói với con trai: “Ba không có bị thương, cũng không phải người quái dị, chỉ vì mẹ có nguyên nhân đặc biệt nên ba phải đeo mặt nạ, đợi các con lớn lên một chút mẹ sẽ nói cho các con biết nguyên nhân.”

Bé gái quẹt miệng nói: “Chỉ là, chúng con vẫn không biết hình dáng của ba thế nào thôi.”

Lạc Lan nghĩ nghĩ, mở thiết bị cá nhân, lên mạng tìm hình ảnh của Thần Sa, chọn một tấm đẹp nhất. chiếu lên trước mặt hai đứa bé,

Bé trai và bé gái nhìn chăm chú không rời mắt.

Bé gái cười hì hì nói: “Ba rất đẹp.”

Bé trai im lặng.

Lạc Lan đến bên cạnh bé, ngồi xuống hỏi: “Con đang nghĩ gì?”

Bé trai đột nhiên cứng rắn nói: “Nếu ba không cần mẹ, con cũng không cần ba!”

Lạc Lan ôm hai đứa con vào lòng, trịnh trọng nói: “Mặc kệ ba và mẹ quan hệ như thế nào, quan hệ của các con với ba cũng không thay đổi.”

Lạc Lan ở với con trai con gái hơn hai giờ sau, liền rời khỏi Khúc Vân tinh.

————·————·————

Trên đường trở về Hominis, nàng nhận được mật báo do Thanh Sơ gửi đến.

Thiệu Dật Tâm đã điều tra ra tiến triển nghiên cứu của Sở Mặc.

Lạc Lan xem xong tin mật, đứng bên cửa sổ mạn phi thuyền, nhìn vũ trụ mờ mịt bên ngoài.

Biển sao trời, bao la rộng lớn, lấp lánh yên tĩnh.

Bởi vì khoa học kỹ thuật không ngừng tiến bộ, từ lúc đốt rẫy gieo hạt đến lúc bay lượn vũ trụ.

Khoa học kỹ thuật tạo phúc cho nhân loại, đồng thời cũng đã mang đến tai họa cho con người.

Từ vũ khí hạt nhân với sức hủy diệt to lớn đến vũ khí gene vô hình, mỗi một bước phát triển của khoa học kỹ thuật đều có mặt sáng và mặt tối, vĩnh viễn là thiện ác đồng thể.

Đúng hay sai, đều do con người lựa chọn.

Một là thiên đường, một là địa ngục.

Học thức của Sở Mặc lý giải không thể kém hơn nàng, khi nàng đang nhìn ra biển sao trời, suy nghĩ đúng sai, chắc chắn hắn cũng có suy nghĩ như vậy.

Nhưng hắn vẫn chọn con đường này.

Tại sao?

Bởi vì tồn tại của liên bang Odin, đồng thời vì cuộc sống an nhàn hạnh phúc của dị chủng, đã triệt tiêu khả năng sinh sản của bọn họ.

Bởi vì nếu liên bang Odin diệt vong, dị chủng sẽ một lần nữa bị loài người áp bức, bị kỳ thị xem là chủng tộc ti tiện hèn hạ.

Lựa chọn của Sở Mặc, đứng ở góc độ dị chủng mà nói, cũng không phải không có đạo lý.

Nếu vấn đề căn nguyên không được giải quyết, Sở Mặc chính là người đầu tiên đi theo con đường dị chủng cực đoan, cũng không phải là người cuối cùng.

 ————·————·————

Vũ trụ bao la.

Mẫu hạm vũ trụ Anh Tiên số 2.

Trong khoang thuyền, Lâm Kiên đang ngủ say.

Thiết bị cá nhân đột nhiên vang lên chói tai, không cần nhìn đến màn hình, âm thanh đặc biệt này đã nói cho hắn biết thân phận của người liên lạc.

Lâm Kiên lập tức trở mình ngồi dậy, ngay cả áo khoác còn chưa kịp mặc vào, “Tiếp nhận.”

Ảnh ảo của Lạc Lan hiện ra trước mặt hắn, nàng đi thẳng vào vấn đề, nói: “Tôi hy vọng cậu thay đổi chiến lược thành chủ chiến, nhanh chóng khởi động bao vây tiêu diệt toàn bộ liên bang Odin, tiến thẳng đến hành tinh Relicta.”

Chút buồn ngủ còn sót lại của Lâm Kiên liền biến mất, hắn vừa mặc y phục, vừa hỏi: “Tại sao?”

Lạc Lan gửi cho Lâm Kiên đoạn clip Phong Tiểu Hoàn đã mô phỏng thực nghiệm.

Sau khi Lâm Kiên xem xong, liền biến sắc, không tin hỏi: “Virus Kiết Câu ở trong thí nghiệm mô phỏng này thật sự tồn tại sao?”

“Căn cứ vào tin tức tình báo ta mới nhận được, đối phương đã nghiên cứu ra loại thuốc đó. Chẳng qua vấn đề làm sao nâng cao tầng suất lây lan vẫn còn chưa giải quyết được, nhưng đây chỉ là vấn đề về thời gian, bọn họ sớm hay muộn rồi cũng sẽ giải quyết. Thời gian càng kéo dài, nhân loại càng bất lợi, chúng ta phải nhanh hơn đối phương trước khi bọn họ nghiên cứu ra cách đẩy mạnh lây lan Kiết Câu, phải ngăn cản bọn họ.”

 “Tin tình báo này có thể tin được không? Có khi nào liên bang Odin bày ra mưu kế khiến chúng ta tự loạn chiến lược?”

Bởi vì dị chủng và nhân loại khác nhau ở gene, gián điệp có cao tay đến đâu cũng không ngụy trang được gene của chính mình, cho nên không có người nào có thể thành công phá được bộ máy trung tâm của liên bang Odin.

“Cậu quên ta đã ở liên bang Odin hơn mười năm sao?”

Lúc này Lâm Kiên mới nhớ đến, mới đây thôi, có một gián điệp đã tiến thẳng vào bộ máy trung tâm của liên bang Odin, là bệ hạ Lạc Lan đây. Hắn không còn nghi ngờ tính tin cậy của tin tình báo nữa.

Lâm Kiên thở gấp, đi qua đi lại trong phòng.

Nếu tiếp tục chiến lược “Tằm ăn lá dâu”, thủ chắc đánh chắc, đế quốc Ar nhất định có thể đánh thắng liên bang Odin. Đây giống như bắt giam một gã cường tráng vào một căn phòng kim loại kín, cắt hết nguồn sống, cho dù hắn có mạnh mẽ cỡ nào, cũng sẽ từ từ tử vong.

Nhưng đột nhiên thay đổi kế hoạch tác chiến, tấn công quy mô Relicta, giống như đấu tay đôi với tên cường tráng kia, dĩ nhiên rất bất lợi cho Đế Quốc Ar, chắc chắn sẽ kích thích liên bang Odin phản kháng quyết liệt.

Luận năng lực của từng binh sĩ, hắn không phải không thừa nhận đế quốc Ar không bằng liên bang Odin, thể năng của dị chủng đích thực mạnh hơn con người, nếu chiến đấu tay đôi, thắng bại khó định, rất có thể sẽ thua.

“Lâm Kiên, đây không chỉ là thắng bại của đế quốc Ar, còn là tồn vong của nhân loại!”

Lâm Kiên dừng bước, dùng sức xoa bóp mặt, buồn phiền thở dài: “Thần chỉ muốn đánh thắng liên bang Odin, báo thù cho cha, phát tiết một chút thù hận cá nhân của mình, sự việc sao lại biến thành phải gánh vách gánh nặng tồn vong của nhân loại chứ?”

“Ta không biết.”

Lạc Lan cũng có chút không nghĩ ra vài thập niên trước nàng đến liên bang Odin với mục đích gì, giống như chỉ để điều tra rõ sự thật cái chết của mẹ, báo thù cho mẹ, không biết sự việc sao lại dần dần thành ra như vậy. Nàng vẫn cảm thấy mình là một kẻ thâm hận thủ lạt, một tên khốn tự tư tự lợi, chưa bao giờ nghĩ sẽ phải gánh vách trọng trách như vậy, bây giờ chuyện ở trước mắt, không gánh vác cũng không được.

Lâm Kiên nhìn Lạc Lan, “Chúng ta còn lựa chọn nào khác không?”

Lạc Lan lắc đầu.

Lâm Kiên cười khổ, “Nếu chỉ có một con đường, mặc kệ là không thích thế nào, cũng phải vậy thôi.”

Lạc Lan nói: “Khi nào huấn luyện binh lính, nhớ một điều, tránh đánh tay đôi tiếp xúc tứ chi, nếu không thể không đối kháng, những binh lính nào có vết thương phải cách ly kiểm tra.”

“Thật sự cần phải vậy sao? Sẽ gây hoảng loạn.”

“Cẩn thận phòng ngừa, nếu đợi chuyện xảy ra, huấn luyện lần nữa sẽ không còn kịp.”

Lâm Kiên nhìn chằm chằm Lạc Lan, nghiêm túc nói: “Chúng ta phải thắng!”

“Phải!” Lạc Lan biểu cảm kiên định, không chút do dự.

Tâm trạng của Lâm Kiên chợt yên ổn trở lại.

Một chiến hữu đáng tin cậy không chỉ khiến người ta không còn lo lắng phiền muộn, mà còn có thể giúp họ có thêm dũng khí và niềm tin vững chắc.

 ————·————·————

Sau khi Lâm Kiên kết thúc trò chuyện, không nghỉ ngơi nữa.

Hắn đem tư liệu chiến sự của bốn năm điều tra được, cẩn thận đọc qua một lần, xác định tin tình báo của Lạc Lan là thật.

Bọn họ đều đã bị thắng lợi che mắt, không để ý đến chuyện khác thường ở bên dưới thắng lợi .

Lâm Kiên đổ một trận mồ hôi lạnh, may mắn người mình sát cánh chiến đấu là Lạc Lan.

Nếu không phải Lạc Lan nhận thấy động tĩnh kỳ lạ của liên bang Odin, chắc chắn hắn sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của loài người.

Lâm Kiên liên lạc với các tướng quân, mời họp hội nghị khẩn cấp.

Hắn lời ít ý nhiều tỏ rõ, phải sửa đổi sách lược tác chiến, nhanh chóng phát động công kích toàn diện liên bang Odin.

 Không ít tướng quân đưa ra phản đối, cho rằng hiện tại tình thế đang rất tốt, cục diện có lợi đối với đế quốc Ar, nên tiếp tục chiến lược “vườn không nhà trống, tằm ăn lá dâu”.

Lâm Kiên chất vấn bọn họ: “Các anh không thấy kỳ lạ sao? Liên bang Odin chắc chắn biết được thời gian đánh càng dài đối với họ càng bất lợi, sẽ dốc hết toàn lực ép buộc chúng ta quyết chiến chính diện, nhưng bây giờ bọn họ vẫn dây dưa trên chiến trường ở ngoài không gian, giống như cũng hy vọng thời gian chiến tranh càng dài càng tốt.”

Các tướng quân không trả lời được câu hỏi của Lâm Kiên, chỉ có thể quy kết quan chỉ huy Tả Khâu Bạch của liên bang Odin trước kia là quan toà, năng lực chỉ huy và kinh nghiệm tác chiến không đủ, đương nhiên kém hơn cỗ máy chiến tranh liên bang Odin trước kia.

Lâm lâu tướng quân và Mẫn Công Minh tướng quân trước cuộc họp đã nói chuyện với Lâm Kiên về lý do, biết liên bang Odin có thể đang bí mật tiến hành thí nghiệm chế tạo vũ khí gene.

Là những lão quân nhân đã từng có kinh nghiệm chiến đấu chính diện với quân đội của liên bang Odin, sau khi bọn họ xem xong phân tích tình hình chiến sự trong bốn năm, cũng nhận thấy giống như Lâm Kiên, liên bang Odin đích thực rất khác thường.

Quân đội liên bang Odin vũ khí tiên tiến, mỗi binh sĩ đều chiến đấu rất ngoan cường, am hiểu đối kháng chính diện; trong bốn năm gần đây, tuy rằng lâu lâu có vài chiêu trò khiêu khích đế quốc Ar tiến công, nhưng về căn bản chiến đấu rất kiên nhẫn kiềm chế.

Sau khi mất đi tinh vực G2299, lại mất thêm tinh vực F13875, liên bang Odin ở trong vũ trụ đã mất đi không gian sinh tồn từng chút một, nhưng bọn họ vẫn không phản ứng kịch liệt, dường như vẫn còn ý định dây dưa với đế quốc Ar ở tinh vực tiếp theo.

Lâm Lâu tướng quân và Mẫn Công Minh tướng quân lựa chọn ủng hộ Lâm Kiên.

Dựa vào sức ảnh hưởng lớn của Lâm gia trong quân đội, cùng với biểu hiện kỳ lạ trên chiến trường ở trước mắt, cuối cùng Lâm Kiên có được tuyệt đại đa số tướng quân ủng hộ, đồng ý bắt đầu tiến công chính diện liên bang Odin.

————·————·————

Sau khi xong hội nghị quân sự hết mười mấy giờ, Lâm Kiên lập tức liên hệ Lạc Lan.

Lạc Lan dường như đang chờ tin tức của hắn, máy liên lạc vừa vang lên, nàng đã nhận ngay tín hiệu, người hiện ra trước mặt hắn.

“Thế nào?”

“Tất cả thuận lợi, đợi sau khi sắp xếp ổn thỏa, sẽ nhanh chóng phát động tấn công trực tiếp liên bang Odin.”

Lạc Lan nhẹ thở ra, “Tốt lắm.”

“Thần muốn giải thích với ngài, lúc trước đã nghi ngờ tin tức tình báo không đáng tin cậy. Thần đã nghiên cứu qua tình hình chiến sự bốn năm nay, phát hiện tất cả dấu hiệu đều là bằng chứng chứng minh tin tình báo của ngài rất đáng tin, thần say mê trong niềm vui chiến sự thuận lợi, hoàn toàn xem nhẹ.”

“Nghi ngờ của cậu rất bình thường, ta phải cảm ơn cậu đã có nghi ngờ, cũng đồng ý tin tưởng ta.”

Lạc Lan cảm khái Diệp Giới có mắt nhìn người, vì đế quốc Ar chọn ra một vị nguyên soái tốt.

Lâm Kiên lúc trước vừa ngủ đã bị Lạc Lan đánh thức, cộng thêm mấy chục giờ không ngủ, lại làm việc với cường độ cao, cho dù thể năng ưu dị, cũng có chút mỏi mệt.

Hắn nhịn không được ngáp một cái thật dài, không để ý hình tượng, hoàn toàn xem Lạc Lan là chiến hữu thân thiết.

Lâm Kiên mệt mỏi nói: “Có một việc, phải nhờ ngài quyết định.”

“Việc gì?”

“Thông qua thương thảo, hiện tại đã định ra kế hoạch tác chiến – thần ở lại mẫu hạm Anh Tiên 2 tiếp tục chỉ huy chiến dịch ở đây, bám trụ cùng với mẫu hạm Bắc Thần của Tả Khâu Bạch, để liên bang Odin không phát hiện chúng ta đã thay đổi chiến lược, như vậy phải có một người chỉ huy hạm đội đi đánh lén liên bang Odin.”

Lạc Lan hiểu được, “Anh muốn Tiểu Giác chỉ huy chiến dịch đánh vào tinh vực của liên bang Odin?”

“Không chỉ có thần, mà còn chú của thần Lâm Lâu tướng quân, Mẫn Công Minh tướng quân, và còn một số tướng quân khác đều cho rằng Tiểu Giác là người được chọn thích hợp nhất.”

Lạc Lan im lặng.

“Nhóm tướng quân già này đã sớm để ý đến Tiểu Giác, vẫn xem hắn là đối tượng quan trọng để đào tạo, vài năm như thế nào là như thế ấy, đều giao cho Tiểu Giác những nhiệm vụ khó khăn, Tiểu Giác đều hoàn thành toàn bộ, nhóm lão tướng quân đối với hắn không hài lòng không được, không thể không bái phục, Tiểu Giác quả thật là trời sinh để chiến đấu, nếu không phải vì thân phận của hắn, chắc chắn thần đã lập tức quyết định.”

“Cậu tin tưởng hắn?”

“Từ khi Tiểu Giác đảm nhiệm chức vụ huấn luyện viên ở khu căn cứ quân sự Hominis, bảy năm qua, thần không chỉ quan sát hắn cẩn thận, mà còn cùng hắn chiến đấu trên chiến trường. Nếu bỏ qua gene của hắn, thì hắn chính là quân nhân đế quốc ưu tú nhất, trung thành nhất. Bệ hạ chưa từng trải qua chiến trường, chưa từng biết đến đồng lòng tác chiến cướp giật con đường sống trước sinh tử tồn vong, nên sẽ không hiểu được tình cảm của chúng thần.” Lâm Kiên suy nghĩ, khẳng định nói: “Thần tin tưởng Tiểu Giác! Rất lâu hắn đã làm thần nghĩ đến ngài, giao mọi trách nhiệm cho hai người, thần vĩnh viễn sẽ không hối hận. Nhưng tính cách con người phức tạp, hiểu rõ hắn chỉ có ngài, nên thần đưa quyết định này cho ngài.”

“Không có hắn không được sao?”

“Thiên hạ không có gì là không được, không có Tiểu Giác, thần và chú có thể chỉ huy. Nhưng, ngài chắc chắn hiểu được một quan chỉ huy vĩ đại ảnh hưởng lớn đến chiến dịch như thế nào.”

Lạc Lan nói: “Ta cần suy nghĩ một chút.”

Lâm Kiên đồng ý, “Trong vòng mười ngày cho thần câu trả lời là được.”

HẾT CHƯƠNG 4.10

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s